Kế Hoạch Bồi Dưỡng Tang Thi Cấp Thấp – Chương 31

☆, Chương 31:

 

Bạch Tư Duệ đột nhiên có chút khó chịu, trực tiếp nhắm mắt dưỡng thần.

 

“Rống, ân.” Lần này Tiêu Thời coi như học được bài học, còn chưa rống xong liền đem âm thanh nuốt trở lại. Duệ Duệ tại sao không cần cậu nữa đây? Là bởi vì cậu chưa tìm thức ăn cho Duệ Duệ sao? Nhưng là cậu rõ ràng đã cho rồi nga, đều là Duệ Duệ không chịu ăn a!

 

Trong kho hàng nhất thời yên tĩnh lại, Tiêu Thời ngơ ngác mà đứng ở trước mặt Bạch Tư Duệ, suy nghĩ một chút, đột nhiên xoay người chạy đi.

 

Chỉ cần cậu cho Duệ Duệ một ít thịt, Duệ Duệ thì sẽ không đi rồi đi. Tiêu Thời nghĩ như thế, chạy đến đại sảnh chọn thịt, sau đó cắt một cái bắp đùi thật mập, còn tỉ mỉ trừ đi mùi vị không tốt của nó, sau đó, mới bạch bạch bạch chạy trở về.

 

Bạch Tư Duệ khẽ nâng mí mắt, nhìn bóng lưng tang thi chạy đi, không biết tại sao lại có chút không muốn. May là tang thi rất nhanh lại trở về. Bạch Tư Duệ lại nhắm hai mắt lại, làm như Tiêu Thời không tồn tại.

 

“Duệ Duệ.” Tiêu Thời duy trì khoảng cách 1 mét đứng trước mặt Bạch Tư Duệ, cẩn thận từng li từng tí gọi một tiếng.

 

“Chuyện gì?” Bạch Tư Duệ ngửi thấy mùi máu, mở mắt ra, nghi hoặc nhìn cậu.

 

Tiêu Thời vội vã đưa bắp đùi ra, lấy lòng nói: “Duệ Duệ, ăn~~~”

 

Gân xanh trên đầu Bạch Tư Duệ nhảy nhảy, vạn phần ghét bỏ nói: “Thật buồn nôn, ngươi mau vứt nó ngay đi!”

 

“A?” Tiêu Thời bị dọa đến thu tay về, sau đó ôm thịt nhìn Bạch Tư Duệ. Duệ Duệ không thích ăn thịt sao? Nhưng là thịt thịt ăn ngon như vậy.

 

Bạch Tư Duệ tuy rằng rất ghét thứ thịt buồn nôn như thế, nhưng thời điểm nhắm mắt lại bị mùi máu tươi hấp dẫn, điều này làm cho hắn càng thêm buồn bực.

 

Bạch Tư Duệ mắt lạnh nhìn Tiêu Thời, căm ghét nói: “Còn không mau ném đi, đừng để vật này xuất hiện ở trước mắt ta.”

 

Bạch Tư Duệ mặt lạnh, con mắt đỏ ngầu, ánh mắt lạnh lẽo, Tiêu Thời vừa bị Bạch Tư Duệ nhìn như thế hoàn toàn không còn tinh lực đi suy nghĩ, sợ hãi lui lại một bước, chỉ vào con ngươi Bạch Tư Duệ nói: “Duệ Duệ, ngươi nơi này tương~~”

 

Bạch Tư Duệ nghi ngờ dùng tay chạm vào dưới mắt trái, lập tức không kiên nhẫn nhắm hai mắt lại, tiếp tục nghỉ ngơi.

 

Tiêu Thời có chút ủ rũ, ngay cả thịt đều không muốn ăn, ôm bắp đùi đứng trước mặt Bạch Tư Duệ. Đột nhiên, Tiêu Thời nghĩ đến cái gì ánh mắt đều sáng lên, chạy nhanh ra ngoài.

 

Lại đi tìm cái gì? Bạch Tư Duệ đầu tiên là không để ý, sau đó bên trong đại sảnh truyền đến từng trận âm thanh va đập, còn kèm theo tiếng tang thi gầm rú, Bạch Tư Duệ có chút ngạc nhiên, không một tiếng động đi tới.

 

“Rống rống!!” Tiêu Thời một bên gầm rú một bên quay đầu đập lên đầu tang thi, trực đem óc não trong đầu tang thi đánh cho văng tung tóe, dính lên đầy mặt đầy người Tiêu Thời, mùi tanh hôi lan ra.

 

“Thao!” Bạch Tư Duệ không khỏi văng tục, liếc nhìn Tiêu Thời như nhìn một tên ngu ngốc, sau đó cũng không quay đầu lại đi đến nhà kho, “rầm” một tiếng đóng cửa lại, đem cửa khóa trái.

 

Buồn nôn tang thi, quá bẩn, đừng nghĩ được đi vào nữa.

 

Tiêu Thời còn đang hăng say đập, không nhận ra Bạch Tư Duệ đến.

 

“Rống rống rống!” Tiêu Thời nhiệt tình mười phần, chỉ chốc lát sau liền nện nát đầu một tang thi, sau đó mò hai tay vào bên trong tìm kiếm.

 

“Rống?” Tiêu Thời không tìm được thứ mình muốn, dáng vẻ không khỏi nóng nảy, thẳng thắn đem đầu lâu đập nát mở ra, cẩn thận tìm kiếm, vẫn là không tìm được.

 

Viên đá đâu? Lần trước rõ ràng đều có a! Tiêu Thời chưa từ bỏ ý định, lại đi đập một cái đầu tang thi khác, kết quả vẫn không có.

 

“Rống rống!” Tiêu Thời tuân thủ nghiêm chỉnh nguyên tắc ‘thà giết nhầm còn hơn bỏ sót’, đập hết cái này đến cái khác, liên tiếp đem đầu hơn ba mươi con tang thi trên đất đều nện thành thịt vụn tanh tưởi, vẫn là không thu hoạch được gì.

 

Lúc này Tiêu Thời toàn thân chỗ nào cũng bẩn, đặc biệt là trước ngực cùng trên mặt, hầu như không nhìn thấy màu sắc nguyên bản của da, hai tay càng giống như là từ trong thùng máu đen mò ra vậy, máu thịt lẫn lộn từ trên tay nhỏ xuống.

 

“Gào gừ!” Tiêu Thời ỉu xìu gào một tiếng, cúi người nhặt lên bắp đùi hướng nhà kho đi đến, bàn tay bẩn thỉu làm nhiễm đen cả một khối thịt đùi mập mạp.

 

“Rống!” Không nghĩ tới lúc đến căn phòng lớn, đường lại bị ngăn chặn. Tiêu Thời hoảng hốt, quẳng thịt sang một bên bắt đầu đập cửa.

 

“Duệ Duệ, Duệ Duệ…” Tiêu Thời một bên dùng sức đập, một bên hô to tên Bạch Tư Duệ.

 

Cái này là đặc biệt chặn đường, cậu muốn nhìn thấy Duệ Duệ thì phải đập cửa, chỉ cần đập mở ra là có thể đi vào.

 

Chỉ là Tiêu Thời có chút xui xẻo, Bạch Tư Duệ đạp chính là cửa gỗ, còn cửa cậu đập chính là cửa sắt chống trộm, cửa dù có bị cậu đập ra đầy dấu ấn cũng vẫn không mở, chỉ phát ra tiếng vang ‘Rầm rầm rầm’ cực lớn, từng tiếng vang vọng trong siêu thị trống trải, làm cho bên trong người càng thêm buồn bực.

 

Bạch Tư Duệ bị đánh thức, tính khí phi thường táo bạo, hướng về cửa giận dữ hét: “Còn dám đập một hồi nữa có tin hay không ta đập nát đầu ngươi!”

 

Tiêu Thời lập tức ngừng lại, hoảng loạn kêu lên: “Duệ Duệ, Duệ Duệ! Không vào được~”

 

Tiêu Thời gấp gáp nói ra một câu mà chính mình cũng không phát hiện, há hốc mồm quay về phía cửa, chờ Bạch Tư Duệ mở cửa. Ai biết đợi rất lâu cửa cũng không mở, Tiêu Thời thúc giục: “Duệ Duệ, muốn đi vào~~”

 

Bạch Tư Duệ nhắm hai mắt dựa vào ở trên vách tường, nghe vậy lạnh lùng nói: “Cút!”

 

Tiêu Thời sững sờ mà nhìn cửa, hồi lâu, mới ngồi xuống sát bên cửa, ôm thịt gặm cho hả giận.

 

Hừ! Bộ dạng Duệ Duệ như vậy thật đáng ghét.

 

Tiêu Thời lấp đầy cái bụng, ôm xương bất tri bất giác liền ngủ. Bạch Tư Duệ liếc mắt nhìn cửa, biết tang thi không hề rời đi, trong lòng nhất thời an tâm lại. Có điều hắn vẫn là không mở cửa, dựa vào vách tường ngủ.

 

Phía chân trời dần sáng lên, một vòng thái dương tượng trưng cho hy vọng từ từ bay lên, như thể đang kêu gọi nhân loại nhanh ra ngoài hoạt động.

 

Bạch Tư Duệ bỗng nhiên mở mắt ra, con ngươi sắc bén khôi phục thành màu nâu thẫm.

 

Giác quan rõ ràng khiến Bạch Tư Duệ trong nháy mắt ngây người. Mình không phải đã chết rồi sao? Vì sao lại xuất hiện bên trong nhà kho này?

 

Bạch Tư Duệ một tay đặt trên ngực, dùng sức đè xuống, ngực vẫn còn chút đau đớn, nhắc nhở trí nhớ của chính hắn không hề hỗn loạn.

 

Bạch Tư Duệ càng thêm nghi hoặc, cởi áo ra, chỉ thấy ngực trái có một dấu vết hồng nhạt, vẫn chưa hoàn toàn tốt. Lẽ nào mình đã ngất rất lâu?

 

Là Đồng Vũ Đông cứu mình sao? Hừ, lẽ nào tên kia hiện tại còn muốn lôi kéo hắn sao? Quả thực là nằm mơ!

 

Bạch Tư Duệ nghĩ mãi mà không ra, mở ra không gian nhìn một chút, phát hiện không gian cư nhiên so với trước đây lớn hơn không chỉ hai lần, so với nhà kho này cũng không nhỏ hơn bao nhiêu. Trước đây vật tư tràn đầy bên trong hiện tại lại giống như quá keo kiệt, lẻ loi trôi nổi trong không gian.

 

Bạch Tư Duệ ác liệt câu khóe miệng, nhìn nhà kho một vòng. Chỉ là một đống hàng hóa lớn như vậy, muốn sắp xếp từng cái một vẫn là rất phiền phức, nếu như có thể đem không gian mở ra để hàng hóa tự trôi vào là tốt rồi.

 

Ai biết Bạch Tư Duệ chỉ mới nghĩ một chút, không gian liền lập tức ở nhà kho trải rộng ra, dần dần thực hóa, bao phủ hàng hóa trong phạm vi của nó, rất nhanh liền đem đồ vật chuyển vào không gian.

 

Nhà kho trong nháy mắt trống trải, giống với không gian mà Bạch Tư Duệ vừa rồi còn chê là keo kiệt.

 

Bạch Tư Duệ cả kinh, lại thử thử một lần, không gian lập tức mở ra bao phủ đám hàng hóa còn lại, đem đồ vật chuyển vào.

 

“Thì ra không gian còn có thể dùng thế này sao? Không biết còn có bao nhiêu kinh hỉ chờ mình phát hiện đây? Có điều những hàng hóa này, vẫn là cảm tạ Đồng Vũ Đông, tôi sẽ để cậu chết không quá thống khổ vậy, ha ha ha!”

 

Bạch Tư Duệ lại kiểm tra tình hình thân thể của chính mình một lần, phát hiện dị năng yếu đi không ít. Nếu không gian cùng thực lực của hắn tỉ lệ thuận, thế thì vì sao không gian lớn hơn, mà thực lực của hắn lại giảm mạnh cơ chứ? Có khả năng là vì bị thương đi.

 

Bạch Tư Duệ cũng không suy nghĩ nhiều, mở cửa kho hàng ra.

 

‘Rầm rầm’ một tiếng, Tiêu Thời ôm xương ngửa mặt ngã trên mặt đất, chân còn duy trì tư thế ngồi ôm gối, đang ngủ say.

 

Tiêu Thời trên mặt đen thùi lùi một mảnh, vẫn không thấy rõ diện mạo như trước, chỉ có khóe miệng mang theo ngụm nước ướt át màu trắng ngà, trên người dĩ nhiên cái gì cũng không mặc, đầy người là từng điểm máu đen, tóc trên trung tâm đỉnh đầu còn lõm một khối, dính sát vào da đầu, trên tóc còn dính chút máu khô.

 

“Tiểu Thời!” Con ngươi Bạch Tư Duệ co rụt lại, nhìn một chút liền nhận ra Tiêu Thời đã hoàn toàn thay đổi.

 

Bạch Tư Duệ vội vã nâng Tiêu Thời dậy, mềm nhẹ lau chùi mặt Tiêu Thời, vết máu đã khô làm thế nào cũng chùi không xong.

 

“Gào gừ” Tiêu Thời ở trong ngực Bạch Tư Duệ dùng sức mà chậm rãi xoay người, sau đó tìm cái vị trí thoải mái ngủ tiếp. Đột nhiên, Tiêu Thời lại mở mắt ra, thẳng tắp mà nhìn Bạch Tư Duệ.

 

Tiêu Thời mở mắt ra, trên gương mặt đen thùi lùi khảm một đôi mắt óng ánh, có vẻ đặc biệt trong trẻo.

 

“Tiểu Thời, em làm sao lại ở bên ngoài? Bọn họ ngược đãi em sao?” Bạch Tư Duệ nhìn dáng vẻ chật vật của Tiêu Thời tâm thương yêu không dứt, đem món nợ này lại ghi vào trên đầu Đồng Vũ Đông.

 

Kẻ nào đó đang tra hỏi hai đứa nhỏ tự nhiên không biết sao mà rùng mình một cái, kỳ quái, không lạnh a.

 

“Các người là làm sao trốn ra được ?” Đồng Vũ Đông liếc mắt nhìn hai người xưa nay vẫn không có tiếng tăm gì, tùy ý hỏi. Gã chỉ biết giới tính hai người này là nữ mà thôi.

 

Viên Thanh Thanh nhát gan nghe vậy thì co rụt lại, lén lút liếc nhìn La Y, dáng dấp rụt rè phối hợp với gương mặt tròn tròn phấn nộn rất khiến người khác đau lòng. La Y cho cô bé một ánh mắt động viên, sau đó nhìn về phía Đồng Vũ Đông.

 

Đồng Vũ Đông không dấu vết đem cử chỉ của hai người thu hết vào đáy mắt, nhíu mày nhìn về phía La Y tướng mạo bình thường.

 

La Y sắc mặt có chút suy yếu trắng xám, những vẫn đối với Đồng Vũ Đông cung cung kính kính trả lời: “Là như vậy, ngày hôm qua chúng tôi trốn ở trong phòng không dám ra ngoài, sau đó bầy tang thi đến, đều bị Bạch Tư Duệ giết. Lại sau đó, Bạch Tư Duệ tựa hồ tiến vào nhà kho, chúng tôi liền thừa cơ chạy thoát ra.”

 

“Như vậy à!” Đồng Vũ Đông chân mày hơi nhíu lại, tên Bạch Tư Duệ chết tiệt kia tại sao còn chưa đi, hắn không phải biến thành tang thi sao? Làm sao còn nhớ được nhà kho của mình?

 

Đồng Vũ Đông có chút không thích mà liếc nhìn Viên Thanh Thanh run run trước mặt, không nhịn được nói: “Được rồi, các người đi xuống đi, mang một ít đồ luộc đến.”

 

Đồng Vũ Đông chẳng muốn tính toán xem lời nói của La Y là thật hay giả, vừa vặn thiếu một người nấu cơm. Gã đều đã đói bụng một buổi tối, bây giờ nói là bụng đói cồn cào cũng không quá đáng.

 

“Được rồi.” La Y đúng mực đáp một tiếng, lôi kéo Viên Thanh Thanh rời đi cái gian phòng rách nát này.

 

Đều nói thỏ khôn có nhiều hang, Đồng Vũ Đông tuy rằng tự tin nhưng cũng không tự đại, ngoại trừ cái siêu thị kia chủ yếu làm nơi đóng quân, hắn còn tích trữ một ít hàng ở những địa phương khác, có điều hàng hóa ở xa liền trực tiếp cho vào trong một căn phòng tốt một chút, sau đó niêm phong lại, làm chút che giấu.

 

Đồng Vũ Đông bị nội thương, nên mới đến địa điểm tiếp tế gần nơi đóng quân nhất để dưỡng thương, nơi này vừa vặn cũng là địa phương có thể ở được, nhưng cũng chỉ có gian phòng hiện tại này của gã mà thôi. Phòng khách đều chứa vật tư. Còn hai người phụ nữ nên nghỉ ngơi ở đâu, này không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Đồng Vũ Đông.

 

La Y và Viên Thanh Thanh rời đi, Đồng Vũ Đông một quyền nện ở trên bàn, đá cẩm thạch rắn chắc bị đập phát ra âm thanh kẽo kẹt. Bạch Tư Duệ, thứ thuộc về tao, tao nhất định sẽ đoạt lại! Đáng tiếc cái kia đã bị mày làm mất, nếu không phải vậy, thì có thể giữ lại làm chiến lợi phẩm rồi.

 

Lúc này bị người cho là lợi tức Tiêu Thời đang ngơ ngác mà ngồi ở trên đùi Bạch Tư Duệ, thẳng tắp nhìn Bạch Tư Duệ.

 

“Tiểu Thời, làm sao vậy? Sao lại không để ý tới anh? Là bọn chúng dằn vặt em sao?” Bạch Tư Duệ đau lòng ôm Tiêu Thời, cũng không sợ cậu đầy người máu đen làm bẩn chính mình.

 

“Rống.” Tiêu Thời thăm dò mà rống lên một tiếng, sau đó cẩn thận cùng Bạch Tư Duệ kéo dài chút khoảng cách, nháy mắt một cái cũng không nháy mắt nhìn Bạch Tư Duệ.

 

Tiêu Thời cẩn thận từng li từng tí, một bộ dáng dấp khiến Bạch Tư Duệ tâm thương yêu không dứt, chỉ có thể càng ôm chặt Tiêu Thời, cho cậu càng nhiều cảm giác an toàn. Tiêu Thời yên lòng, hai Bạch Tư Duệ thái độ hoàn toàn trái ngược làm Tiêu Thời oan ức không thôi, hướng về Bạch Tư Duệ hung ác quát:”Rống rống rống rống rống rống rống!…”

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s