Cố Nhiên – Chương 13

“Ân… Lạc Bạch… chậm một chút…”

Trên giường là hai thân ảnh lõa lồ đang quấn quýt với nhau, Cố Nhiên bị Lạc Bạch mạnh mẽ ra vào bên dưới nhịn không được tiếng rên rỉ, muốn hắn làm chậm lại.

Lạc Bạch cắn mút điểm nổi lên trên ngực trái của Cố Nhiên, thẳng lưng đẩy dục vọng của mình tiến càng sâu vào trong cậu, hắn kéo Cố Nhiên ngồi lên đùi của mình, bắt đầu một hồi vận động đâm đến điểm sâu nhất bên trong cậu.

Cố Nhiên nhìn thấy mình ngồi trên đùi Lạc Bạch, bên dưới bị xuyên xỏ phát ra tiếng vang dâm mĩ, đối mặt với ánh mắt chăm chú ngước lên nhìn của hắn, cậu đỏ mặt không khống chế được lại tiếp tục phát ra những âm thanh tiêu hồn.

Lạc Bạch vừa cắn mút đầu vú của Cố Nhiên, ánh mắt lại chăm chú quan sát cậu, dưới thân thì càng không quên đẩy mạnh, điểm đến điểm nhạy cảm của Cố Nhiên, làm cậu run lên, chỉ có thể nghẹn ngào.

Tư thế này của hai người làm càng sâu lại dễ dàng quan sát người yêu của mình, Lạc Bạch cực kì không muốn buông tha, cứ như vậy mà ôm chặt lấy Cố Nhiên, tiếp tục đâm rút va chạm không có điểm dừng.

“A Nhiên, A Nhiên…”

“A Nhiên… có thoải mái không? Hử?”

Lạc Bạch thì thầm tên Cố Nhiên, một tiếng hử trầm thấp làm người nghe mềm nhủn, hắn rời môi khỏi đầu vú vì bị liếm mút mà sưng đỏ của cậu, bàn tay to lớn lại nắm lấy dục vọng của Cố Nhiên, khẽ đến bên tai cậu thổi khí, chiếc lưỡi cũng không buông tha mà khẽ đẩy vào bên trong lỗ tai.

Cảm nhận Cố Nhiên lại run lên một chút, bên dưới siết càng chặt, Lạc Bạch giờ phút này bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều việc của kiếp trước.

Kiếp trước, trong một lần làm tình, hắn cũng từng nắm lấy dục vọng của Cố Nhiên, sau đó hỏi cậu có thoải mái không.

Lúc đó tuy thần trí hắn mơ hồ, tuy hắn vì Trần Nguyệt Bích mà thủy chung không mở lòng với người nào khác, nhưng lúc đó khi làm tình, hắn biết người kia không phải phụ nữ.

Rõ ràng là thân hình nhỏ nhắn nhưng không mềm dẻo như của phụ nữ mà lại có chút rắn rỏi, cũng rõ ràng là bộ ngực bằng phẳng, thế nhưng, tất cả những thứ đó lại cuốn hút một người mất thần trí như hắn đến thế.

Hắn biết đó là một người đàn ông, vì người đó cũng có dục vọng như hắn, khi hắn cầm đến thứ đó, hắn đã biết đó không phải vợ mình.

Ấy thế nhưng hắn lại không sao ngừng lại được, miệng hắn kêu lên tên của vợ mình, bên dưới lại ra sức làm người ta, rõ ràng là hắn chỉ đang giả vờ như không nhận ra hắn đã có tình cảm và dục vọng với một người khác không phải vợ mình, người đó là…

Cố Nhiên.

Lúc này nhớ lại thì Lạc Bạch mới hiểu, thì ra hắn từ lúc đó đã nhận ra người dưới thân là Cố Nhiên, đã tiếp nhận cậu, đã có cảm giác với cậu.

Nếu không phải, thì hắn sẽ không nắm lấy tính dục của người đó mà tuốt lộng, muốn người đó cũng được thoải mái, thỏa mãn và thăng hoa như hắn.

Âm thanh rên rỉ đứt quãng của Cố Nhiên kéo Lạc Bạch về lại với thực tại, hắn để cậu nằm xuống giường, bên dưới vẫn chưa rút ra, giúp cậu nằm thoải mái một chút, Lạc Bạch thay đổi tư thế và góc độ, tiếp tục cần mẫn cày cấy ra vào trên người của người yêu.

“A Nhiên, chào buổi sáng.”

Lạc Bạch hôn nhẹ Cố Nhiên làm cậu tỉnh lại từ trong hồi ức.

Đêm qua Cố Nhiên không biết Lạc Bạch muốn mình bao nhiêu lần, cũng không biết cậu khóc lóc cầu xin rồi bắn trong tay hắn bao nhiêu lần, cậu chỉ biết là hôm qua hai người cuối cùng đã hòa làm một.

Sau khi sự tình qua đi, hình như Lạc Bạch còn bế cậu đi tắm rửa.

Cố Nhiên nghĩ đến đây thì khuôn mặt đã đỏ bừng, cậu vùi đầu vào trong chăn, khe khẽ nói chào buổi sáng với Lạc Bạch.

“Làm sao vậy? Không thoải mái ở đâu sao?”

Lạc Bạch nhìn Cố Nhiên đỏ mặt, cũng không biết cậu đang nghĩ đến chuyện hôm qua, chỉ sợ cậu vùi đầu vào chăn như vậy sẽ khó thở, nhanh chóng lật người lại, nhìn cậu ôn nhu hỏi.

“Không, không có.”

Cố Nhiên ngại ngùng nhìn Lạc Bạch ôn nhu như vậy, bàn tay khẽ đưa lên chạm vào bên mặt của hắn.

Lạc Bạch không ngăn cản cậu, chỉ để yên cho cậu sờ, một lát sau hắn mới cất tiếng.

“A Nhiên, nói cho anh biết, hôm qua em làm sao vậy?”

Lạc Bạch nhìn Cố Nhiên một cách nghiêm túc, hôm qua hai người ân ái, dù có vui mừng, có hạnh phúc, nhưng Lạc Bạch tuyệt đối không quên trước đó tâm trạng của Cố Nhiên đã hoảng loạn và sợ hãi đến thế nào.

Hôm qua hắn làm tình với cậu, một phần vì ham muốn, một phần vì muốn trấn an cảm xúc của Cố Nhiên, nhưng hiện tại hắn nhất định phải hỏi cho rõ ràng mọi chuyện.

Thứ làm cho Cố Nhiên sợ hãi đến như vậy, bất an đến như vậy sau khi nằm mơ, Lạc Bạch mơ hồ có một chút cảm giác bất an.

Không lẽ nào Cố Nhiên mơ về kiếp trước của bọn họ?

Ở một mức độ nào đó mà nói, đôi khi Lạc Bạch cũng rất nhạy cảm.

Sau khi nghe Cố Nhiên một lần lại một lần ấp úng kể về giấc mơ mà cậu mơ thấy, toàn thân Lạc Bạch rét lạnh như ngâm trong hầm băng.

Hắn cố gắng mỉm cười nhưng ánh mắt lại không che giấu được đau đớn dâng lên trong lòng, hắn ôm chầm lấy Cố Nhiên, không biết là muốn an ủi dỗ dàng cậu đừng lo lắng hay là an ủi chính bản thân mình.

Rút cuộc thì, điều mà hắn lo lắng nhất cũng đã xảy ra rồi.

Cố Nhiên… thế nhưng dù không có kí ức của kiếp trước lại vẫn mơ thấy chuyện đau lòng đến ám ảnh kia.

Ám ảnh ngay cả khi đi vào giấc ngủ.

Bàn tay Lạc Bạch có chút run run siết chặt, hắn phải khó khăn lắm mới có thể bình ổn cảm xúc, khó khăn lắm mới đi đến được như ngày hôm nay, ở bên Cố Nhiên, ấy thế mà… lẽ nào ông trời vẫn muốn trừng phạt hắn?

Trừng phạt hắn vì kiếp trước vong ân phụ nghĩa.

Trừng phạt hắn vì ích kỉ không nghĩ đến ai.

Trừng phạt hắn vì làm Cố Nhiên đau khổ.

Cố Nhiên vốn đang lo lắng sau khi kể ra chuyện này sẽ bị Lạc Bạch nói mình suy nghĩ linh tinh, trách cậu không tin tưởng hắn.

Thế nhưng sau khi cậu kể xong, Lạc Bạch không nói gì, chỉ bình tĩnh mà ôm cậu vào lòng, tay thì siết chặt vòng ôm làm cậu có chút đau.

Cố Nhiên không đẩy Lạc Bạch ra mà ngược lại còn ôm hắn chặt hơn, cậu cảm nhận được Lạc Bạch lúc này có chút không bình thường. Tâm trạng của hắn sau khi nghe xong chuyện cậu kể còn bị ảnh hưởng và khẩn trương hơn cả cậu, Cố Nhiên không biết là đã xảy ra chuyện gì, vừa muốn mở miệng hỏi lại nghe được giọng của Lạc Bạch từ trên đỉnh đầu vọng vào tai.

Hắn nói: “A Nhiên, đừng rời bỏ anh, có được không?”

Cố Nhiên nghe thấy giọng nói có chút run rẩy của Lạc Bạch, trong lòng như bị ai đó nhéo một cái đến lợi hại, đau đến không chịu nổi.

Vì sao Lạc Bạch lại nói những lời này, lẽ ra sau khi mơ xong giấc mơ kia, người phải nói ra lời này là Cố Nhiên mới đúng, thế nhưng cảm xúc của Lạc Bạch còn bị ảnh hưởng hơn cả cậu, lo lắng bất an hơn cả cậu, chuyện này rút cuộc là như thế nào.

Cố Nhiên hơi đẩy Lạc Bạch ra, nhìn rõ mặt hắn một chút mới mở miệng:

“Anh ổn không, Lạc Bạch?”

Cố Nhiên không hỏi có phải giấc mơ của cậu làm hắn không yên lòng hay không, cũng không hỏi hắn có chuyện gì mà chỉ hỏi hắn có ổn không, Lạc Bạch vừa nghe đến lời này, trái tim bị vây giữa ấm áp và xót xa khiến hắn có chút khó phân rõ.

“A Nhiên, anh sợ hãi em sẽ rời bỏ anh.”

Lạc Bạch thấp giọng nói, trong một khoảnh khắc khi nhìn thấy Cố Nhiên quan tâm mình, Lạc Bạch đã muốn nói tất cả sự thật cho cậu nghe, thế nhưng hắn không làm như vậy.

Nói hắn sợ hãi, không sai.

Hắn sợ Cố Nhiên sẽ bỏ hắn lại.

Nhưng điều làm hắn lo lắng hơn cũng không phải việc sau khi nghe được mọi chuyện Cố Nhiên sẽ vứt bỏ hắn, mà là hắn sợ cậu đau lòng, sau đó lại tự tổn thương chính mình như kiếp trước.

Nếu vậy, hắn thà là mình ích kỉ, thà là cậu không biết gì những sống vui vẻ và hạnh phúc bên cạnh hắn.

Cố Nhiên thấy Lạc Bạch một lần nữa thấp giọng nói cậu đừng rời xa hắn, trong lòng tự nhiên mềm nhũn.

Vốn chút lo lắng còn lại trong lòng về giấc mơ hôm qua toàn bộ đã bị lời này của Lạc Bạch làm tiêu tan hết.

Cố Nhiên ôm lấy Lạc Bạch, chủ động hôn nhẹ lên mi mắt hắn, sau đó sà vào trong lồng ngực ấm áp vững chãi kia, nhẹ giọng nói:

“Lạc Bạch, anh biết không, em hiện tại rất hạnh phúc.
Em hạnh phúc vì anh đến bên cạnh em.
Hạnh phúc vì anh lựa chọn em, lựa chọn con đường tình yêu khó khăn này.
Em hạnh phúc vì ngay giây phút này được nằm trong cái ôm ấm áp của anh.
Chỉ có nhiêu đây thôi cũng đủ làm cho em mãn nguyện, nếu đã như vậy…
Em làm sao còn rời xa anh được chứ.”

Cố Nhiên vươn tay nắm chặt bàn tay của Lạc Bạch, đan mười ngón vào chặt chẽ với nhau, sau đó tiếp tục nói:

“Có thể anh sẽ cho rằng em rất tham lam, rất ích kỉ, cũng rất yếu đuối. Thế nhưng em thích anh, vì vậy nên không thể nhường anh cho ai khác, không thể để anh chú ý đến ai khác, muốn anh lúc nào cũng ở bên cạnh em, dù em có ra sao anh vẫn phải luôn ở ngay bên cạnh. Nhưng điều như thế, suy nghĩ ích kỉ như vậy, em mới là người phải lo lắng sau khi anh phát hiện ra một mặt này của mình thì sẽ rời bỏ em mới đúng.
Lạc Bạch, em yêu anh, nên trừ khi là anh vứt bỏ em, còn không, em sẽ không bao giờ có thể rời xa anh được.
Anh đừng lo lắng, tin tưởng em, được không?”

Ánh mắt Cố Nhiên chân thành, lời nói lại không như ngày thường rụt rè cân nhắc, đây đều là suy nghĩ của cậu, ngày hôm nay, rút cuộc mở lòng nói hết với Lạc Bạch, mong hắn hiểu cậu yêu hắn đến thế nào, cậu sẽ mãi ở bên không rời không bỏ hắn.

Lạc Bạch nghe được những lời này, đầu tiên chính là sửng sốt, một lúc sau hắn mới thở dài một hơn, nâng mặt Cố Nhiên lên, hôn nhẹ lên môi cậu.

Thì ra bao lâu nay, người chưa dứt bỏ được quá khứ là hắn.

Hắn lo lắng, hắn sợ hãi, hắn có gánh nặng, mọi thứ đè trĩu trong tim khiến hắn suy nghĩ tiêu cực, lo lắng những chuyện không đâu.

Vốn đã luôn biết, Cố Nhiên dù là kiếp này hay kiếp trước cũng luôn luôn yêu hắn, chỉ là hắn kiếp trước thì không nhận ra, kiếp này lại sợ hãi mà thôi.

Lạc Bạch ôm Cố Nhiên, vuốt ve bàn tay lồng trong bàn tay của mình, lúc này mới bình ổn cảm xúc, ôn nhu nói:

“Cảm ơn em, A Nhiên, anh cũng rất yêu em, anh không muốn thề non hẹn biển, anh chỉ muốn nói với em, kiếp này có được em, anh thật sự rất hạnh phúc.”

****

The End

Đến đây mà bảo là hoàn thì mọi người có chịu không nhở…

Ta là trưng cầu ý kiến, chớ ném đá ta nhé.

[Đồng nhân] Dù cho đó có là một anh chàng đẹp trai – Đoản 2

A Luân và Tiểu Vũ đã về sống với nhau.

Dạo này A Luân lại trở về như lúc trước.

Đi làm xong lập tức về nhà, bạn bè mời ra ngoài uống vài ly anh cũng từ chối. Đám bạn của anh không ai hiểu gì, họ chỉ biết, bạn của họ, lại như những ngày của hai năm về trước, suốt này chỉ muốn ở nhà.

Hôm nay A Luân tan làm lại được đồng nghiệp mời đi ăn, anh khéo léo từ chối, nhanh chóng thu dọn bàn làm việc, ghé qua siêu thị gần nhà trên đường về mua một ít thức ăn nấu bữa tối.

– Mua thịt bò hay thịt gà nhỉ?

– Không biết Tiểu Vũ nên ăn món nào mới tốt. Em ấy khá là ốm, còn kén ăn nữa, phải làm nhiều món ngon tẩm bổ mới được.

– Phải, nuôi béo một chút mới tốt.

A Luân một mình ở trong siêu thị đi qua đi lại, thì thầm tự nhủ, rồi lại xán lạn cười, làm nhiều người đi qua cũng ghé lại nhìn vài lần.

Ai cũng thầm nghĩ không biết nam nhân tuấn tú kia nghĩ về ai mà lại cười hạnh phúc và ôn nhu đến vậy. Người được anh quan tâm thật hạnh phúc.

Đúng vậy.

Rất hạnh phúc.

Tiểu Vũ hiện tại thực sự hạnh phúc.

Cậu được sống chung với người cậu yêu. Mỗi ngày được người đó chăm sóc, hôn chúc ngủ ngon, thức dậy vào buổi sáng, làm đồ ăn sáng và cả bữa trưa, bữa tối cho cậu.

Cậu thực sự hạnh phúc. Thế nhưng, cậu cũng thật đau lòng.

Hiện tại, anh không nhớ cậu là ai, anh không biết anh yêu cậu vì cái gì.

Anh làm mọi thứ, chỉ là vì trong lòng anh có trống vắng không lấp đầy được.

Cậu cũng biết, chuyện anh như hiện nay toàn bộ là do mình, thế nhưng, cậu vẫn không kìm được mà đau lòng.

Ngày đó, cậu nghĩ, hay là cứ để cho anh quên đi, quên rồi anh sẽ có cuộc sống tốt hơn, thế nhưng, cậu không nghĩ anh lại trở nên như thế.

Nhưng mà, cậu cũng rất hài lòng. Bây giờ cậu đã về bên anh.

Anh có nhớ hay không cũng không sao, quan trọng là, anh và cậu đã về bên nhau.

Lần này, cậu nguyện sẽ ở bên anh cả một đời.

Làm cho anh hạnh phúc một đời.

Không xa, không rời.

‘Cạch’ một tiếng, cửa mở, âm thanh kéo Tiểu Vũ về với thực tại.

Cậu nhìn thấy anh đứng ở cửa, sách túi lớn, túi nhỏ, tươi cười dịu dàng nhìn mình. Cậu nhẹ đứng lên, đến cửa, đỡ lấy đồ trên tay anh.

– Anh về rồi sao?

– Anh về rồi đây!

Hai người cùng một lúc nói, rồi lại nhìn nhau mỉm cười.

Tiểu Vũ giúp A Luân xách đồ mang vào bếp. Anh thì ở cửa đổi giày, sau đó thay tây trang, xắn tay áo, đeo tạp dề chuẩn bị đồ ăn.

Cuộc sống của hai người bọn họ ngày nào cũng trôi qua như vậy. Những việc như thế này anh đã làm nhiều đến nhuần nhuyễn rồi. Anh muốn sống với cậu, cưng chiều và thương yêu cậu.

Thỉnh thoảng họ cũng ra ngoài ăn, vui vẻ với nhau, nắm tay đi trên đường mặc kệ ánh nhìn của người khác.

Đôi khi họ cũng làm tình, họ hòa hợp với nhau, yêu thương nhau mà không cần quan tâm đến những chuyện khác.

Tuy vậy, trong lòng mỗi người vẫn có những khúc mắc khó cởi bỏ.

Cho đến một ngày kia.

Hôm đó Tiểu Vũ nói với A Luân mình mới được khen thưởng ở công ty, muốn rủ anh cùng ra ngoài dùng bữa tối.

A Luân tất nhiên là vui vẻ đồng ý, anh nói chuyện với cậu, hẹn nhau ở trước công ty vào giờ tan tầm rồi cùng đi, sau đó cúp máy, chăm chỉ làm việc.

‘Rầm’ một tiếng. Trời bỗng nhiên nổi một đạo sấm sét dọa người.

Hết giờ làm, A Luân bước ra cửa công ty, nhìn xa xa, bóng dáng Tiểu Vũ đang nở nụ cười chuẩn bị qua đường đi về phía anh làm anh bỗng chốc cảm thấy thật hạnh phúc.

Rồi, trời không biết thế nào lại bắt đầu đổ mưa, không khí bắt đầu ẩm thấp, trời chiều bắt đầu tối dần, mưa không lớn nhưng đủ làm người qua đường cũng chen chúc hơn, nhanh chóng muốn đi qua đường để tránh mưa.

Trong lòng A Luân bất chợt nổi lên một trận lo lắng. Tâm có chút co rút, anh lo sợ nhìn hướng Tiểu Vũ đã chuẩn bị qua đường, muốn bảo cậu đứng đó chờ, anh sẽ tự mình qua chỗ cậu.

Còn chưa đi được mấy bước, tiếng thắng xe khiến lòng người rét lạnh đã vang lên bên tai.

– Tiểu Vũ

Cùng lúc với tiếng hô xé gió của A Luân là hình ảnh chiếc xe thể thao tốc độ cao không khống chế được sắp tông vào Tiểu Vũ.

Những người bên cạnh hốt hoảng.

Tâm trí A Luân trống rỗng, chỉ nghe rầm một tiếng, linh hồn anh bỗng nhiên như có gì đó nứt ra, từng chút, từng chút vỡ vụn. Những thứ bao lâu nay anh đã quên, mọi trống rỗng trong tâm trí được lấp đầy.

Hình ảnh này đến hình ảnh khác, kí ức này đến kí ức khác ập vào đầu.

Có vui vẻ, có buồn bã, có đau thương, còn có…

Hình ảnh cậu thiếu niên đẫm máu nằm trong vòng tay anh thoi thóp.

Cậu nắm chặt tay cố mỉm cười mà máu giàn ra nơi khóe miệng, muốn an ủi anh đừng lo lắng nhưng không có cách nào.

Hình ảnh cậu nằm trên giường bệnh hai năm trời không động đậy…

Mọi thứ làm cho anh như muốn nổ tung.

Tiểu Vũ…

Tiểu Vũ…

Tiểu Vũ…

Trong lòng anh không ngừng lặp lại cái tên của người trong trí nhớ. Chân lại không chậm, nhanh chóng chạy đến nhìn tình huống tai nạn trước mắt.

Nhanh lên…

Nhanh chân lên…

Mày không thể mất Tiểu Vũ thêm lần nữa…

Không thể để mất em ấy thêm lần nữa…

Gấp gáp chạy, xuyên qua đám người, anh nhìn thấy cậu.

Cậu hơi hốt hoảng ngồi bên góc đường, quần áo vì bị mưa mà hơi ướt.

Nhưng, cậu không có bị thương, cậu không sao cả.

Cảm ơn trời.

A Luân vọt tới, mặc kệ người xung quanh, ôm chầm lấy cậu trai trước mặt mình. Trong mắt có gì đó nóng hổi muốn chảy ra.

Anh khóc.

Gào thét trong lòng cuối cùng cũng vỡ òa thành tiếng khóc thê lương, miệng không ngừng lẩm bẩm:

– Tiểu Vũ…

– Tiểu Vũ của anh…

– Em không bị làm sao cả…

– Anh xin lỗi, anh xin lỗi…

Tiểu Vũ bị anh ôm chặt cũng không chút khó chịu, cảm thấy có thứ nóng hổi từ vai của mình thấm vào da thịt làm tâm cậu đau nhói.

Cảnh tượng như thế này cậu đã bị ám ảnh cả trăm lần, A Luân đau khổ như thế này là điều cậu không bao giờ muốn xảy ra. Không tái lại muốn nhìn thấy nữa.

Cậu muốn làm cho anh hạnh phúc, đời trước không được, bây giờ cậu nhất định phải làm.

– A Luân, em không sao. Anh bình tĩnh nào.

– Cảm ơn anh.

Cậu đỡ A Luân đứng lên, cảm ơn người bên cạnh vừa nãy kịp thời kéo cậu sang một bên tránh bị chiếc xe kia đụng trúng, lại bỏ qua lời xin lỗi khẩn thiết của tài xế xa thể thao, kéo A Luân đang thần trí không yên đi về nhà.

***

Vừa về đến nhà, A Luân đã ôm chầm lấy Tiểu Vũ, không nhanh không chậm cởi bỏ hết quần áo của cậu, nhẹ nhàng kiểm tra từng chỗ, xem cậu có vết thương nào không.

Rồi anh lại cấp thiết ôm cậu, hôn cậu, đi vào trong cậu cảm nhận sự tồn tại của cậu.

Từ đầu đến cuối, Tiểu Vũ rất phối hợp với anh, A Luân vẫn còn thần trí mơ hồ luôn miệng xin lỗi, lại đâm vào sâu nhất trong cậu.

Một đêm kích tình và đau đớn qua đi, cuối cùng anh cũng đã bình tĩnh lại.

Anh ôm cậu, bình tĩnh nhìn, trong mắt là vô hạn ôn nhu cùng không nói nên lời.

Tiểu Vũ biết, A Luân đã nhớ lại.

Vụ tai nạn kia đã kích thích anh, làm anh nhớ lại mọi thứ, những thứ đau đớn anh đã phải chịu đựng trong hai năm kia.

Cậu nắm tay anh, khẽ siết.

– A Luân, có muốn nghe em kể chuyện không?

– Anh đang nghe đây, em kể đi.

Tiểu Vũ cảm nhận tầm mắt của anh, nằm trong vòng tay anh, khẽ cọ một chút, bắt đầu kể.

Từ việc cậu làm cô hồn nhìn anh sống như địa ngục trong hai năm mình mất.

Việc cậu ngày ngày đi gom điều lãng quên.

Đến việc thì ra cậu chưa chết, sau khi bác sỹ báo tin cậu chết cho anh, lại mang ‘cái xác’ gần tắt thở của cậu đến phòng nghiên cứu trên núi ở một thị trấn hẻo lánh nào đó.

Sau đó là việc anh quên cậu, cậu tan biến, tỉnh lại, rồi bắt đầu vật lý trị liệu chờ ngày đi tìm lại anh.

Sau khi kể hết mọi chuyện, cậu không biết mình đã khóc lúc nào.

Cậu đau đớn nhưng cũng rất hạnh phúc.

A Luân cũng khóc, anh đau lòng cho Tiểu Vũ, lại cũng cảm thấy may mắn, hai người họ cuối cùng cũng đã có thể ở bên nhau.

Sau này của bọn họ cũng không còn có thắc mắc hay nghi hoặc, trống vắng trong lòng nữa, họ có thể và sẽ trở về những ngày hạnh phúc của trước đây.

-Hoàn-

[Đồng nhân] Dù cho đó có là một anh chàng đẹp trai – Đoản 1

Trong căn nhà rộng lớn có tiếng TV thật ồn ào.

Trên bàn ăn ở phòng bếp, chân tay A Luân như nhũn ra, cả người không hiểu sao lại suy sụp vô lực ngồi ở trên bàn ăn. Âm thanh của TV cứ ầm ầm từng đợt rơi vào tai anh, nặng nề và đau đớn phát khiếp.

Trên bàn có một đống thức ăn, hai ly rượu vang và hai ly sữa, nhưng chỉ có vỏn vẹn một người. Từ lúc A Luân uống xong ly sữa tươi kia, tâm trí anh bỗng nhiên trống rỗng, có cảm giác bản thân đã vừa bỏ quên một thứ gì đó rất quan trọng.

“Tại sao mình lại khóc?”

A Luân thều thào tự hỏi. Xúc cảm lạnh giá truyền đến từ trên mặt làm trái tim bỗng cực kì khó chịu.

Điện thoại vang lên, A Luân mang TV tắt đi, trong phòng lại trở về im lặng, anh bắt máy, ừ vài tiếng, dọn dẹp, rồi đi ra ngoài, cửa cạch một tiếng đóng lại, căn phòng trở về im lặng quạnh hiu.

****

Tiểu Vũ tan biến rồi.

Đó là chuyện mà những hồn ma lang thang đang truyền tai nhau.

Cậu trai xinh đẹp biến thành cô hồn dã quỷ xuất hiện từ một năm trước, trên khuôn mặt luôn mang theo ý cười đi thu thập 1000 điều ước lãng quên cuối cùng cũng đã tan biến.

Không ai biết cậu vì sao lại có linh lực cực mạnh, cũng như không ai hiểu cậu vì cái gì lại đi thu thập 1000 điều quên lãng, họ chỉ biết, cậu hiện tại không còn tồn tại trên đời cũng như ở thế giới của quỷ.

Cậu mang 1000 điều ước lãng quên kia bỏ vào trong ly sữa cho người duy nhất trên thế gian này ngày ngày còn nhớ đến cậu, luôn yêu cậu uống. Và rồi khi trong tâm trí anh dần trống rỗng, không còn bất cứ hình ảnh nào về cậu, cũng là lúc cậu… biến mất.

****

Từ ngày hôm đó, cứ mỗi lần vô thức uống sữa, nước mắt A Luân lại không biết thế nào đã rơi xuống.

Trong nhà của anh, có hình chụp chung của một cậu con trai đáng yêu, xinh đẹp mà anh không rõ là ai, nhưng cũng không thấy người kia xuất hiện.

Anh mang tất cả hình của cậu bỏ vào ngăn kéo, khóa lại, dù không biết người đó là ai, nhưng trong tâm cứ có cảm giác không bỏ đi được những thứ đó.

Mỗi ngày khi anh vô thức làm một bàn đồ ăn dành cho hai người thì lại thẩn thờ khó hiểu bản thân mình. Vì cớ gì chỉ có một mình anh sống trong căn nhà này lại cảm thấy cực kì thiếu vắng.

Có thứ gì đó bóp nghẹt trái tim.

Anh vẫn đi làm bình thường, vẫn có cuộc sống không vui không chán, vẫn thỉnh thoảng đi uống cùng bè bạn, ấy thế nhưng, bản thân anh, cứ có cảm giác mình vẫn chưa thể từ bỏ được một điều gì đó.

Dù không biết đó là thứ gì, nhưng anh vẫn cảm thấy đó là điều vô cùng quan trọng và có ý nghĩa với mình.

Anh bắt đầu suy nghĩ.

Nghĩ về cậu trai trong ảnh chụp đã khóa trong ngăn kéo.

Nghĩ về những bộ quần áo của một người nào đó được móc chung trong tủ quần áo của mình.

Nghĩ về, lý do vì sao trong sinh hoạt của anh thỉnh thoảng sẽ phát sinh những thói quen khá kì lạ mà chính anh cũng không rõ.

Nghĩ về, có đôi khi trong vô thức anh sẽ khóc, khi đi làm về, sẽ khẽ nói ‘anh về rồi đây’ dù trong nhà không có một người chào đón.

Lẽ nào anh có bệnh rồi.

***

Ở một nơi xa xôi nào đó.

Buổi sáng trên thị trấn nhỏ, khi những ngọn đèn đường dần tắt, sương mù hơi mờ ảo bao phủ toàn bộ núi đồi làm người ta cảm thấy lạnh mà bình lặng.

Ở nơi nào đó trên ngọn đồi kia có một biệt thự ba tầng khá sang trọng và cổ kính. Không khí trong vườn lớn ở khu nhà đó cực kì trong lành, sự yên tĩnh làm cho không gian có chút gì đó khá đáng sợ.

Người dân sống ở dưới núi thường nhìn lên ngọn núi rồi thở dài. Họ biết trên đó có người sinh sống, nhưng không một ai dám lại gần.

Dù chưa bao giờ nhìn thấy người bên trong căn nhà, nhưng thỉnh thoảng âm thanh cười khùng khục, rồi lại có tiếng mắng nhiếc điên cuồng, tiếng đập phá đồ đạc truyền ra từ một căn phòng nào đó vào tai cũng đủ khiến bất kì ai dù có trí tò mò cũng đều phải sợ hãi.

Trên căn biệt thự.

Trong phòng nghiệm trắng toát không thấy một chút sinh khí có một giường bệnh rất lớn, gắn đầy thiết bị y học hiện đại.

Trên giường, trong đống thiết bị ngổn ngang kia, có một cậu trai đang nằm, cậu gầy yếu, xanh xao như người đã chết, nhưng lại sạch sẽ và thanh thoát, nhìn qua là biết được chăm sóc rất kĩ lưỡng.

Khuôn mặt cậu cực kì thanh tú, tuy chỉ nằm bất động, mắt nhắm nghiền, nhưng cũng không che dấu được vẻ đẹp của cậu.

Hai má cậu vì không có đầy đủ dinh dưỡng mà hơi hóp vào, cằm nhọn ra, mũi cao thẳng tắp, mí mắt với lông mi cực kì dài và dày không chút rung động.

Nếu người con trai đó mở mắt ra, chắc hẳn người ta sẽ thấy được trong đôi mắt kia của cậu chứa đựng thứ ánh sáng bình yên và cực kì thu hút.

Một đôi mắt đơn thuần trong sáng nhưng cũng không mất đi khí chất vốn có.

Người đó nằm yên bất động, rồi bỗng nhiên, ngón tay thon dài xinh đẹp của cậu giật một cái, rồi lại như không có bất kì dấu hiệu gì.

***

A Luân đang đi trên đường, cuộc sống vốn dĩ luôn có quỹ đạo của anh không hiểu sao bây giờ cứ cảm thấy trống vắng.

Hằng ngày đi làm, lại về nhà nấu cơm, tự mình ăn, tự mình dọn dẹp, không có ai bên cạnh, lại thỉnh thoảng ra ngoài cùng bạn bè uống vài ly, ấy thế nhưng, không rõ tại sao, anh vẫn không cảm thấy vui vẻ được.

Anh còn cố gắng tìm hiểu thông tin liên quan đến cái người như có mà lại không hề xuất hiện dù chỉ một lần trong nhà của mình, nhưng vẫn không tìm hiểu được bất kì thông tin gì, bạn bè của anh cũng không một ai biết về cậu ấy.

Mà có lẽ dù họ có biết, cũng không nói với anh.

Anh thường xuyên nghĩ, không biết mình có phải là gay, và cậu trai kia là người mà anh yêu hay không?

Rồi lại không biết lý do vì sao, nếu yêu nhau thật, mà hai người nhìn thế nào cũng như đã sống chung thì sao vẫn không thấy cậu ấy xuất hiện dù chỉ một lần.

Hay là bản thân anh thầm mến người ta? Hay hai người đã chia tay?

Hoặc là, đã xảy ra chuyện gì đó mà anh không biết.

Suy nghĩ miên man trong đầu, A Luân đi mà không nhìn phía trước, anh vô ý đụng trúng vai của người đi ngược hướng với mình.

– A, Xin lỗi…

Anh ngước lên, định nói lời xin lỗi, nhưng khi nhìn thấy cậu trai kia, trái tim anh bỗng nhiên thắt lại, không nói thành lời.

Người đó, giống hệt như người trong những tấm ảnh ở nhà anh.

Cậu ấy dù trông có hơi ốm hơn so với trong hình, nhưng, đôi mắt đó, vóc dáng đó, anh cảm giác như đã in sâu trong lòng, cảm giác như đã cực kì quen thuộc.

Anh muốn gọi cậu, nhưng giọng cứ nghẹn ở cổ không nói được một lời.

Người đó cũng không chú ý đến anh, chỉ đơn giản lướt qua, rồi đi luôn về phía trước, A Luân bỗng nhiên cảm thấy khó thở, trái tim anh ở nơi nào đó anh không chú ý thắt lại. Anh không suy nghĩ được nhiều, chỉ biết đuổi theo, đuổi theo bước chân và hướng đi của cậu trai đó.

-Này, cậu!

Anh không ngừng gọi, nhưng vẫn không dừng được người kia, cậu ấy hình như không nghe thấy anh, hình như không quan tâm tiếng anh gọi cậu.

Anh xuyên qua đám đông đang đi trên đường, qua hết ngã này đến đường nọ, không biết bản thân đang đi đâu, nhưng vẫn đuổi theo người ở phía trước.

A Luân mặc kệ tất cả đuổi theo người kia, anh bị té, lại không thấy đau, có một ít máu tươi ẩn ẩn dưới ống quần bị rách cũng không có cảm giác gì. Anh băng qua đường khi đèn đỏ vẫn còn sáng, bỏ lại từng tiếng mắng chửi và tiếng thắng xe gấp gáp ở phía sau, vẫn không ngừng nghỉ đi theo sau cậu trai lạ mặt mình không quen biết kia.

Anh có cảm giác, nếu không đuổi theo cậu, anh sẽ hối hận, anh sẽ đau lòng, anh sẽ… anh cũng không biết mình sẽ thế nào, cứ nghe theo con tim mà đi theo cậu.

-Này, cậu gì ơi!

A Luân nắm được cánh tay gầy yếu của cậu trai, nhẹ nhàng để cậu quay lại nhìn mình.

-Cậu tên là gì vậy?

Trong tâm ngạc nhiên, lại khó hiểu bản thân mình bị làm sao, nhưng A Luân vẫn như có như không nắm chặt tay người đối diện, nhìn chằm chằm vào cậu, chờ câu trả lời.

Anh thậm chí còn không biết, bây giờ ánh mắt anh nhìn cậu ôn nhu đến thế nào.

-Em tên Tiểu Vũ.

Người đó nói, nhẹ cười một cái, không có bất kì khó chịu hay bất mãn nào khi bị một người xa lạ cản đường.

Trong ánh mắt cậu nhìn A Luân có vui vẻ, có cảm động, lại càng nhiều hơn là chua xót không nói nên lời, nhưng là, giờ phút này, người đối diện cậu cũng không để ý.

-Tiểu Vũ, chúng ta ở bên nhau có được không?

A Luân bất chợt thốt ra, thẳng thắn không lắp bắp hay kinh hoảng gì, cứ như mình đã chờ đợi người này bao lâu rồi vậy.

Từ trong trái tim lại có cảm giác chờ mong và có chút đau đớn, anh chưa bao giờ như vậy, tự nhiên lại đi nói mấy lời khó hiểu này với người chỉ mới gặp được vài phút, như vậy thật kì lạ.

-Được.

Đáp lại suy nghĩ lan tràn của anh là lời nói kiên định và vui vẻ của cậu, cậu cười sáng lạn và cực kì hạnh phúc. Cuối cùng anh và cậu cũng có thể ở bên nhau rồi.

****

Còn nữa…

[Gấu Chó] 4.2. Tâm sự

Mấy ngày sau đó anh thường đến phòng cô chơi. Một đêm lại bắt cô mở facebook cho bằng được.

Mười lăm ngày bên em.

Là chuỗi ngày hạnh phúc của anh.

Từ ngày quen em, em đã thay đổi anh rất nhiều.

Từ một đứa yếu đuối trở nên mạnh mẽ, cứng rắn.

Từ một đứa hay cau có trở nên một người luôn cười vì em không thích anh nhăn nhó.

Từ một đứa cứng đầu, đá đập không bể trở nên ngoan ngoan. Nghe lời ai đó.

Mỗi khi mệt mỏi, chỉ cần có em bên cạnh là mọi muộn phiền, mọi mệt mỏi đều xua tan đi hết.

Tuy em cứng đầu, khó chiều, khó bảo, lại còn dữ dằn nóng tính nhưng tất cả điều đó đã tạo nên một Yết Yết rất riêng, một Yết Yết khiến anh không thể không yêu.

Anh suốt ngày cứ làm em lo lắng vì căn bệnh tự kỉ của mình. Mỗi khi tự kỉ anh lại hành xác, những lúc như vậy lại làm em đau em lo lắng.

Anh sẽ có gắng thay đổi, sẽ bớt tự kỉ, sẽ thôi nóng tính, sẽ không làm em lo lắng nhiều nữa. Tuy hôm đó anh say, nhưng anh vẫn nghe rõ câu em nói: “Tui có gì đâu mà thương tui chi cho khổ vậy nè!”

Bên em, anh không hề khổ chút nào. Mỗi ngày cạnh em, là mỗi ngày anh cảm thấy rất hạnh phúc.

Tuy ngày nào em cũng dội nước lạnh anh, nhưng mà tập riết rồi cũng quen. Dù sao với một đứa sến súa như anh, thì có một người lạnh lùng như em bên cạnh kiềm chế bớt cũng là điều hay mà, phải không?

Người duy nhất khiến anh thay đổi nhiều như vậy là em đó! Biết không Yết Yết của anh.

Anh yêu em nhiều lắm, Ù à!

Dòng trạng thái dài anh viết cho cô làm cô cảm thấy mình thật tồi tệ. Bản thân thật ích kỉ vì bao ngày qua bên cạnh anh luôn luôn làm cho anh nuôi hy vọng. Nhưng cô không thể làm khác được. Có cô bên cạnh đôi khi anh lại có thể sống tốt, sau này khi anh gặp được người khác thích hợp hơn cô, anh sẽ ra đi, lúc đó cô không phải sẽ thật vui vẻ mà chúc phúc cho anh sao?

Ngước nhìn anh đang ngồi bên phía bếp ăn mì cô pha, một cảm giác trống rỗng bao vây lấy tâm trí cô. Không thể nói gì được.

“Ăn nhanh đi còn đi ngủ! Mai phải dậy sớm! Em ngủ trước đây!” Cô nói, trùm chăn qua đầu, nằm im, hơi thở thật nhỏ không làm kinh động anh.

Một bàn tay lạnh ngắt ôm lấy eo cô. Anh thường hay bảo có mập ôm mới thích. Anh cũng thích cô mập mập dễ thương như vậy, không thích cô ốm đi.

Là anh đang ôm cô, làm sao có thể? Mọi thứ như dừng lại ngay giây phút đó, anh sao lại dám ôm cô? Dù sao, anh cũng bảo mình là đàn ông, làm sao dám ôm người chưa có người yêu như cô.

Tim cô ngừng nhịp, không thể nào nó lại lỗi nhịp, có lẽ vì chưa ai dám ôm cô như thế nên tim cô chưa biết cách nào khống chế nhịp đập thôi. Cũng có lẽ vì cô không nghĩ anh lại làm như vậy nên mới không tự chủ được thôi.

Cố gắng trấn tĩnh để đi vào giấc ngủ và làm như không biết gì, nhưng công sức của cô dường như đổ sông, đổ biển, cô vẫn cảm nhận được bàn tay lạnh của anh trở nên rất ấm nóng qua lớp áo cô mặc trên người. Bàn tay anh để ở đó, bất động. Anh đã ngủ rồi sao? Lại có thể an tâm mà ngủ nhanh như vậy?

Anh thật sự cảm thấy bình yên khi bên cô sao?

[Gấu Chó] 4.1. Từ chối

“Anh thích em! Mình quen được không?”

Lúc dẫn cô đi ăn chè anh đã nói như thế. Cô chỉ một từ không rồi im lặng cả một buổi ngồi ăn, ngày hôm đó quả là ngày nặng nề. Cô biết anh rất buồn, biết anh thương cô, nhưng yêu và thương là hai chuyện khác nhau hoàn toàn, cô là người sống thực tế, suy nghĩ cũng vậy, cô thích anh, điều đó không thể phủ nhận, nhưng yêu anh, cô không hề nghĩ đến.

Đêm đã rất khuya, cô không hề ngủ, cũng không hiểu sao, cứ nghĩ về chuyện lúc tối. Điện thoại sáng lên, là anh nhắn tin.

“Tại sao không được?” Câu hỏi cộc lốc nhưng cũng làm cô hiểu anh đang đề cập đến chuyện gì.

“Vì em không thích con gái!”

Câu trả lời đó cô biết anh sẽ đau lòng, vốn dĩ ban đầu là cô xem anh như người thân, sự thân thiết đó, thật rất giống như người anh, người chị, không có ý nào khác. Làm cho anh hiểu lầm là cô, làm cho anh hy vọng cũng là cô. Thật không biết bây giờ làm anh thất vọng, đau đớn cũng là cô.

“Anh không phải con gái! Dù không phải con trai 100% nhưng không phải là con gái.”

Tin nhắn đó, cô cảm nhận được sự tuyệt vọng của anh, anh đau vì cô không hiểu được cảm giác của anh. Thà cô nói không yêu anh, còn hơn cô lại nói không yêu vẻ bề ngoài của anh. Tình yêu đã bao giờ phân biệt tuổi tác, tôn giáo và giới tính chưa?

“Tại sao cuộc đời lại bất công với những người như anh như vậy?”

Anh nhắn thêm một tin, sau đó, dù cô có nhắn lại bao nhiêu, khuyên nhủ bao nhiêu, thì trả lời lại những dòng tin nhắn đó cũng là sự im lặng.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau.”

Mọi cuộc gọi của cô trở nên vô ích, cô bắt đầu lo lắng, lo lắng anh làm chuyện gì không hay, tính tự kỉ của anh dường như đã ăn sâu trong máu, làm cho chính bản thân anh trở nên yếu đuối.

Cô thật không muốn và không thích như vậy chút nào.

Tại sao cuộc đời lại bất công với những người như anh vậy?

Cô lại như nghe bên tai câu hỏi như trách cứ của anh. Cuộc đời không bất công với những người như anh, mà những người như cô, những kẻ không hiểu biết, những kẻ chìm sâu trong hủ tục và bản chất phân biệt bất công với những người như anh. Cô không thể nghĩ mình lại có ngày phân biệt mọi người như thế.

Anh đã tốt với cô như thế nào?

Đã dịu dàng, đã chăm lo cho cô ra sao?

Dù ngày tháng quen với anh không lâu, nhưng cô vẫn cảm nhận được bản thân rất vui vẻ, vì lí do gì chính mình lại dập tắt sự vui vẻ đó.

Những người như anh thì có tội tình gì, cũng là một con người, cũng là một sinh vật do tạo hóa sinh ra, mọi người trách anh, đối xử bất công với anh, thì anh trách ai, đối xử bất công với ai?

Càng nghĩ cô lại càng cảm thấy mình sai. Cứ mãi lo lắng, trằn trọc.

“Cho anh một cơ hội có được không?”

Điện thoại lại sáng lên, cô nhanh chóng xem tin nhắn.

“Gấu à! Em…”

Giờ phút này cô thật không biết nói gì, cô thật sự không yêu anh, làm như vậy, là thương hại, là làm anh đau khổ.

“Đừng vội trả lời. Anh xin em cho anh một cơ hội. Hãy cho anh thời gian để anh làm em thay đổi suy nghĩ, để anh làm em cảm nhận được tình cảm của anh.”

Một thứ nóng hổi chảy ra từ khóe mắt, con người vui vẻ như cô, bao lâu nay chưa từng khóc, lại vì anh, hôm nay cô thật thấy mình quá tàn nhẫn.

Cô không lẽ lại giống như cung Bò Cạp của mình, mang trong mình sự tàn nhẫn làm mọi người xung quanh tổn thương, dòng máu lạnh trong cô làm cho ai cũng phải đau khổ.

Sự im lặng bao trùm lên tất cả, cô thiếp đi khi điện thoại còn trên tay và dòng tin nhắn chưa gửi đi.

Dòng tin nhắn cho anh.

Dòng tin nhắn mang theo cả một sự ích kỉ. Thật may lúc đó cô không gửi nó, thật may lúc đó cô lại ngủ quên.

****

Con người mệt mỏi vì thiếu ngủ, cô dậy sớm, lại nhịn ăn và đi làm.

“Anh nấu cơm, em sang căn-tin ăn cùng nhé!”

Tin nhắn anh gửi vào buổi trưa, cô tất nhiên tìm lí do gì đó từ chối, không phải không muốn gặp anh, mà tạm thời cô cần suy nghĩ lại mọi chuyện.

Ngày hôm sau, cô đưa anh về phòng trọ của mình. Vì là cô mở lời trước, nên anh thật sự rất vui vẻ.

Cô đưa anh đến gặp chị mình, sau người bác đã mất, chị gái là người cô thương nhất.

Cô cũng muốn chị biết về anh. Anh thật đã rất dễ thương và làm cho tất cả mọi người trong phòng cô vui vẻ, họ lại rất quý anh. Cả chị cô cũng vậy.

Đừng chỉ đứng từ xa, không nhìn thấy, chỉ nghe thấy lời nhận xét một phía của người khác, hoặc tự mình huyễn hoặc những người chuyển giới rất biến thái, xấu xa.

Xin nói rằng họ không xấu xa, không biến thái một chút nào. Họ là những con người nhẹ nhàng, thẳng thắn, thậm chí yếu đuối, dễ bị tổn thương và vết thương rất khó lành.

Hãy tự mình tiếp cận họ, chúng ta sẽ thấy được những thứ thật sự tốt mà đôi khi cả những người khác còn không có được.

Họ không xấu.

Ít nhất thì cũng không phải tất cả bọn họ.

Chị cô thích anh, cô vui vì điều đó.

Những ngày sau đó, anh lại kể cho cô nghe về bạn bè và những người yêu cũ của anh.

Có vẻ anh chung tình nhưng mối tình nào cũng không như ý.

Anh phải đau khổ bao nhiêu? Phải hy sinh bao nhiêu? Phải cố gắng bao nhiêu mới có thể ở trước mặt cô cười nói như không có chuyện gì? Thật không dễ dàng.

Cô chưa yêu, nên không hiểu được cảm giác bị bỏ rơi là như thế nào, nhưng chí ít, cô biết anh rất đau vì điều đó. Vết thương đó, cô không phải và không là người có khả năng chữa lành.

“Anh không yêu được em anh sẽ chết đó!” Câu nói nghe như đe dọa tình cảm vậy.

“Ừm, nếu vậy thì chết đi! Những người yếu đuối vậy em không cần.” Cô nói thật, rất lạnh lùng nữa.

Người cô ghét nhất trên thế giới là những người không biết quý sinh mạng của mình. Đến con ong, con kiến, loài vật còn biết quý sinh mạng, tại sao con người lại ngu ngốc gặp phải chuyện gì bế tắc là tìm đến cái chết, làm như vậy mình ra đi thật sự thanh thản sao? Người ở lại sẽ như thế nào gánh vác được nỗi đau mất người thân, mất gia đình, ra đi như vậy sẽ được người khác cảm thông hay sẽ bị người khác xem thường.

Thật là ích kỉ.

[Gấu Chó] 2. Gặp anh

Vào một ngày tháng 11 năm 2013.

Cô vẫn dậy sớm, nhịn ăn và đi làm. Ca làm việc của cô  tại siêu thị là vào buổi sáng, công việc rất nhẹ nhàng, chỉ dọn dẹp một chút nơi làm việc và tư vấn bán hàng cho khách mà thôi.

Buổi trưa, lúc quản lí của cô đến, cô đã rời chỗ làm, đến nhà vệ sinh.

Vừa đi ngang qua mấy cửa hàng, lại phải vào trong một kho chứa hàng, chưa bao giờ cô cảm thấy con đường quen thuộc hàng ngày lại xa đến vậy.

Mở cửa kho, đến ngã rẽ, cô bắt gặp một bảo vệ gục đầu bên thùng các-tông mà ngủ, mắt nhắm tịch nhìn thật ngoan.

Có lẽ là con gái, cô nghĩ vậy. Người ngủ trước mặt cô đó rất xinh, da trắng mịn, chỉ có mái tóc đen được cắt gọn gàng như con trai mà thôi.

Cũng không để ý lắm, cô bước nhanh đi.

****

Một ngày làm việc qua đi, trở về căn phòng trọ chỉ một mình, thời gian này chị cô đã được nghỉ hè và về quê rồi. Vào nhà tắm, mở vòi sen, một cảm giác lạnh tưới mát từ cổ đến chân, cô quen như vậy rồi, cách này đơn giản để cô có khoảng lặng là bản thân thật sự.

Thay quần áo, cô lại ra ngoài. Chẳng định hướng được sẽ đi đâu, chỉ đi nhẹ nhàng, bước vô định bên lề đường, phía dưới kia từng đoàn xe đi tấp nập.

Đến siêu thị, cô không biết từ lúc nào nơi làm việc này cũng trở thành nơi giải trí mỗi khi cô ở một mình. Vẫn là quen rồi cảm giác không có ai, quen rồi một mình, như thế đối với cô thật thích.

Ở cổng siêu thị, cạnh bên cửa hàng thức ăn nhanh, cô lại nhìn thấy người bảo vệ hôm trước. Anh đang cười tươi, vui vẻ trả lời khi khách hàng hỏi, nhìn sao mà vô tư thế.

Tiến lại chỗ đó, dán mắt vào bảng tên gắn trên áo, cô đọc tên anh, cười tươi:

“Tên đẹp quá!”

Đặt vào tay anh một cục kẹo, cô đi thẳng vào trong mà không biết rằng sự hồn nhiên của mình khiến cho người nào đó không thể hiểu được.

****

Những ngày khác đi làm, cô lại cho anh kẹo, cái cảm giác thân thiết khi nhìn anh cười làm cô thấy thật dễ chịu, cũng vì thế hai người thân nhau không ít.

Ba ngày sau đó, lúc đi qua kho, cô lại gặp anh, có thêm bạn của anh đang ở đó.

“Anh hẹn em đi uống trà sữa nha! Tối nay em bận gì không?” Anh cười với cô rồi nói.

“Em rảnh lắm! Đi thì đi!”

Cô nói rồi bước đi nhanh. Hôm đó tan làm cô về nhà trọ luôn, không đợi, vì biết rõ anh làm gì có thời gian, chỉ là nói đùa cho có chuyện.

Hôm sau, lúc đang làm việc, cô lại thấy anh đến, không mặc đồng phục chỗ làm, cười tươi, cô nói: “Ủa! Hôm nay không đi làm hả?”

“Không! Anh hôm nay làm tối. Sáng mai hẹn em đi uống café được không, bữa hẹn mà chưa đi được.”

Anh nói, cười hiền. Cô lại suy nghĩ một lúc, cảm thấy không sao, liền gật đầu.

6 giờ sáng.

Hai đứa ngồi ở quán café gần nhà, là anh lấy xe đạp đèo cô đi. Sớm như thế, trời se lạnh, hai người ngồi cùng nhau, lại toàn nói chuyện về café.

“Cho anh mượn điện thoại em đi!” Anh nói, xòe bàn tay ra.

Đặt cái điện thoại vào tay anh, cô đoán anh muốn lấy số điện thoại của mình, nhưng cũng không hiểu sao lại đưa.

Cô thấy anh rất dễ thương, dù hơn cô sáu tuổi nhưng nhìn rất giống trẻ con, cô thật rất muốn thân thiết với anh và cũng xem anh như chị gái.

Đêm đó, cô đứng trên sân thượng, cơn gió mát lạnh tạt vào mặt và người làm tâm trí thật thoải mái.

“Em đang làm gì đó?” Là anh nhắn tin cho cô.

“Hóng gió!”

“Hôm nay nói chuyện với em vui lắm, lần khác mình đi nữa nhé!”

“Ừ!”

“Sao em toàn nhắn một chữ không vậy, không thích nhắn tin với anh thì nói.”

Anh có vẻ giận, cô không phải là không thích nhắn tin với anh, mà tính cách của cô là như vậy, ngắn gọn, rõ ràng như vậy.

“Giận à?” Thấy anh không trả lời, cô nhắn lại.

“Không. Hơi đâu mà giận người dưng!”

Tin nhắn từ bên kia gửi đến làm cô ngạc nhiên.

Người dưng? Vì lí do gì lại là người dưng, chuyện là do anh chủ động, số điện thoại cũng là anh lấy, dựa vào đâu anh có thể nói là người dưng? Cô im lặng, đối với cô, không cần biết người đó xem mình là gì, chỉ cần người ta không thích, cô sẽ không bao giờ lại gần người ta.

Sự im lặng của cô đã làm anh sợ, anh liền nhắn tin lại.

“Anh nói giỡn thôi mà em giận hả? Đừng giận, anh xin lỗi.”

“Ai hơi đâu mà giận người dưng.”

Cô nhắn lại, cũng không hiểu sao lúc đó lại thấy buồn cười, còn đi so đo với người ta.

Và rồi hai người hòa, tin nhắn vẫn đều đặn gửi đi và nhận lại mỗi ngày.

Trong mỗi tin nhắn, cô gọi anh là chị, một từ đơn giản nhưng có vẻ làm cho anh không mấy vui, đối với anh và cũng như những người như anh, bị gọi như thế là một sự thiếu tôn trọng. Cô thường không hiểu, nhưng sau đó vẫn đổi cách xưng hô, gọi anh là Gấu.

Trong cuộc sống, số đông mọi người vẫn thường cho rằng bản thân lí trí thắng được mọi điều khiển của trái tim cũng như cảm xúc, nhưng có một số chuyện, lí trí luôn đi sau tình cảm.

Lần thứ hai đi chơi, anh chở cô ra bờ sông hóng gió. Hai người im lặng nhiều hơn nói chuyện, vậy mà giết thời gian đến hai giờ đồng hồ.

Lúc về, trời tối sầm, lạnh dần vì đã khuya. Anh cởi áo khoác cho cô, chiếc xe Atila to lớn chở hai người quay về, đến đèn đỏ, cô cảm nhận được anh có chút lạnh, cởi chiếc áo khoác của anh đưa cho mình, cô choàng lên người anh, ôm anh thật chặt. Không biết vì lẽ gì cô lại làm như vậy.

[Gấu Chó] 1. Cuộc sống không như ước muốn

Tường Vân là tên cô, cái tên không thực sự có ý nghĩa và đặc biệt, nhưng ít nhất đối với cô, nó khiến cô tự hào thật nhiều. Một áng mây sáng tự do bay giữa bầu trời.

Sinh ra và lớn lên tại một vùng đất nắng gió, trong một gia đình nông dân nghèo, ước mơ duy nhất trong cuộc sống của cô là có thể cơm no ba bữa, áo ấm khi trời trở gió. Được nuôi dạy rất tốt trong gia đình nghèo đó, cô lớn lên trong tình thương của cả gia đình có tám người.

Ngày còn nhỏ, cô không thông minh và khiến ba mẹ tự hào như chị gái, học hành tầm khá, chiều cao khiêm tốn, đã vậy khi đi học lại còn thường đánh nhau với bọn con trai trong lớp. Cả xóm nhỏ nơi vùng quê ai cũng biết đến cô với biệt tài nghịch ngợm, phá phách và cả đầu gấu.

Tốt nghiệp phổ thông với bằng loại trung bình, cô nhanh chóng và hào hứng thu xếp quần áo, leo lên xe và tiến thẳng lên thành phố, cái nơi mà không ít người thành công, và cũng không ít người thất bại.

Hội họa là niềm mơ ước cả cuộc đời của một con nhóc như cô, mặc dù chưa từng qua trường lớp đào tạo chính khóa và chuyên môn về vẽ, nhưng sự tự tin cùng mong chờ đã thôi thúc cô đăng kí thi vào trường Đại học Mĩ Thuật.

Cuộc sống đâu phải khi nào cũng tốt đẹp như ta mơ ước, dù có tài nhưng không có chuyên môn thực sự, đã nổ lực hết mình nhưng cô vẫn không thể đỗ vào trường mình muốn, chỉ thiếu 0,5 điểm, một con số khiến cô không buồn mà ngược lại rất hài lòng.

Không đỗ, cô khăn gói quay về nhà, thực sự lại không buồn như bản thân nghĩ dù đã không thực hiện được ước mơ ôm ấp lâu nay.

Ba mẹ lo cho cô, sốt sắng khi thấy cô không đỗ được trường mình muốn, họ nhìn thấy cô không có phản ứng gì, không buồn, không vui, sợ cô nghĩ không thông. Lại muốn cô lên thành phố, học chuyên lớp vẽ và thi lại vào năm sau.

Dù rất yêu vẽ, nhưng cô còn yêu ba mẹ hơn nhiều. Họ lâu nay đã rất cực nhọc lo ăn học cho ba anh em cô, tiền trong nhà cũng không ít là đi vay mới có, bây giờ đi học, chẳng khác gì làm khổ thêm cho ba mẹ. Một quyết định được đưa ra, cô sẽ không đi học nữa.

Xách ba lô lần nữa lên thành phố, chuyển sang sống với chị gái ở phòng trọ, dù không cao cả gì, nhưng cô lại muốn đi làm thêm, phụ giúp ba mẹ lo cho chị.

Nhờ một người quen giúp đỡ, cô tìm được công việc tại siêu thị. Mọi thứ dường như lại đi vào quỹ đạo vốn có của nó.

Cuộc sống đôi khi chôn vùi đi ước mơ của một người, nhưng đồng thời lại tạo ra cơ hội cho người ta phát triển ở một lĩnh vực khác. Có một cuốn sách đã nói rằng: “Khi một cánh cửa khép lại, sẽ có một cánh cửa khác mở ra, điều bạn cần làm là thôi chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy đi tìm thứ mới mẻ đang chờ bạn nơi cánh cửa vừa mở, điều gì đó thú vị đang chờ đón bạn.”

Gấu Chó

Tác phẩm: Gấu Chó

Tác giả: Tường Vân

Thể loại: Truyện ngắn, bách hợp…

 

Lời tựa:

Gấu Chó –  Cô hay gọi anh bằng cái tên thân mật như thế. Vì anh mập mạp và đáng yêu như một con gấu nhỏ và rất yêu loài cún xinh xắn dễ thương.

Người cô yêu không đẹp, nhưng rất xinh. Sở dĩ nói như thế vì anh là đàn ông không đúng chuẩn hay như mọi người thường gọi là Transguy.

Một mối tình trong sáng.

Một mối tình lãng mạn, nhưng rồi cũng sẽ kết thúc theo kết cục nó nên có.

Yêu thương và nhận ra từ nhau những điều tốt đẹp, mang đến cho nhau những kỉ niệm tuyệt vời, mọi thứ sẽ làm ấm áp trái tim bất kì ai.

****

Danh sách chương:

1 ~ 2 ~ 3 ~ 4.1 ~ 4.2

5 ~ 6 ~ 7 ~ 8 ~ 9 ~ 10

11 ~ 12 ~ 13 ~ 14

15 ~ 16

END.