Kế Hoạch – Chương 64

 

Bạch Tư Duệ bình thường đều ở lầu một ăn cơm, hiện tại Tiêu Thời bị thương mới chuyển tới lầu hai ăn, sau khi ăn xong thu thập bát đũa đi xuống lầu, ánh mắt Tiêu Thời cũng theo hắn chuyển đến góc cầu thang, mãi đến khi không nhìn thấy bóng người Bạch Tư Duệ nữa, hồi lâu sau, Tiêu Thời mới thu hồi ánh mắt, nhìn về phía tia sáng tối tăm bên ngoài.

Trời rất nhanh sẽ tối, một lát nữa duệ duệ sẽ đổi một tính cách khác.

Thời gian của Bạch Tư Duệ có chút gấp, mang chén vào bếp cũng không rửa, nhanh chóng ra bờ sông tắm rửa sạch sẽ rồi trở lại, chỉ vì muốn cùng Tiêu Thời nằm một lúc.

“Anh về rồi, mau lên đây.” Tiêu Thời nói xong liền nhấc chăn lên. Kỳ thực cậu không thấy lạnh, chỉ là thích bọc chăn, càng yêu thích nằm cùng Duệ Duệ đắp chăn, cảm giác đặc biệt ấm áp.

“Đang chờ anh sao?” Bạch Tư Duệ trên mặt mang theo nụ cười, vừa nãy tắm xong chỉ mặc cái áo mỏng, hiện tại cũng không cần cởi quần áo, kéo chăn ra rồi chui vào, động tác tự nhiên ôm lấy thân thể Tiêu Thời.

Tiêu Thời có chút ngại ngùng, nhưng giả vờ hào phóng để mặc Bạch Tư Duệ ôm, còn ở trong lồng ngực của hắn điều chỉnh một tư thế thoải mái. Tiêu Thời cảm giác mình tiến bộ rất nhiều, hôm qua thân thể cậu còn cứng ngắc đi ngủ, hiện tại đã dám động.

Hai người cứ nằm như thế, câu được câu không nói chuyện phiếm, lúc thì nói đến các loại cây trồng trong ruộng, lúc thì tính đến việc làm món ăn, sau đó còn trò chuyện về không gian hiện tại còn bao nhiêu đồ ăn và hạt giống, cuối cùng Tiêu Thời lấy viên đá không gian của Bạch Tư Duệ ra.

Tiêu Thời nhìn viên đá này liền cảm thấy mất mặt, viên đá này bị cậu ăn hai lần, hai lần đều đã nuốt xuống, vẫn bị duệ duệ lấy ra, cảm giác viên đá ma sát trong yết cậu đều nhớ rõ rõ ràng ràng, thật sự quá mất mặt a.

“Muốn vào nhìn một chút không? Không gian hiện tại lớn hơn rất nhiều nha.” Bạch Tư Duệ cười nói.

“Tốt, chúng ta vào xem xem.” Tiêu Thời hưng phấn nói.

Ấn tượng của Tiêu Thời đối với không gian vẫn chỉ dừng lại trước lúc cậu biến thành tang thi, khi đó nó mới chỉ lớn bằng cái bàn. Tuy rằng cậu có ký ức lúc tiến vào không gian, nhưng khi đó cậu hoàn toàn không chú ý, cho nên hiện tại cậu cũng không biết không gian đến cùng là cái dạng gì.

Bạch Tư Duệ cười cười, nắm tay Tiêu Thời, thoáng chốc hai người đã tiến vào trong không gian.

Tiêu Thời chỉ cảm thấy ánh sáng sáng ngời, híp híp mắt, lại mở mắt ra liền giật mình há to miệng.

“Oa ~ thật lớn, đây là không gian của chúng ta sao? Giống như một thế giới độc lập vậy.”

Không gian nho nhỏ lúc trước hiện tại đã phát triển thành một tiểu thiên địa, không, không có đất, phải nói là giống như một Tiểu Vũ Trụ vậy. Bởi vì không nhìn thấy ranh giới, nên Tiêu Thời không biết không gian này lớn bao nhiêu, vật tư đủ loại màu sắc trôi nổi bồng bềnh tán loạn giữa không trung, vật tư trong không gian tập trung lại thì cũng chỉ bằng một sân bóng rổ lớn, những nơi không có vật tư không biết còn lớn bao nhiêu.

Kỳ thực số lượng vật tư cũng không nhiều như Tiêu Thời nhìn thấy, chỉ là không còn trọng lực cùng phạm vi ràng buộc, đồ vật đều bay tứ tung, khe hở giữa đồ vật bị che mất, nên nhìn đặc biệt nhiều.

Tiêu Thời khâm phục không thôi, duệ duệ thật là lợi hại. Nhớ lúc đầu chỉ một bao nhỏ đồ ăn là đã nhét đầy không gian rồi, khi đó cậu còn cảm giác bọn họ rất giàu có, cứ như ví tiền chứa đầy tiền vậy, không nghĩ tới hiện tại lại phát triển đến tình cảnh đồ sộ như vậy, bóp tiền lớn đến độ có bao nhiêu tiền cũng nhét không đầy a!

“Ha ha…” Bạch Tư Duệ cười đem Tiêu Thời ôm đến trung tâm không gian, ngồi lên một cái bàn gỗ.

Tiêu Thời hiếm có yêu thích đánh giá vật tư trong không gian, bò ra khỏi ôm ấp của Bạch Tư Duệ, Bạch Tư Duệ buông tay ra, cười nhìn Tiêu Thời chơi.

Trong không gian không bị sức hút của trái đất ảnh hưởng, bàn cũng lơ lửng trên không trung, bị Tiêu Thời đẩy sẽ lay động, thân thể Tiêu Thời có chút bất ổn, cậu liền nằm nhoài lên bàn, cẩn thận nhìn xuống xem, nhìn thấy phía dưới có rất nhiều đồ ăn càng vui vẻ, “Anh thu thập vật tư lúc nào, nhiều như vậy, đủ chúng ta dùng cả đời.”

Bạch Tư Duệ phảng phất như nghe được biểu dương to lớn lắm vậy, vẻ đắc ý lộ rõ trên mặt, chậm rãi di động đến bên người Tiêu Thời, nói: “Anh còn trồng rất nhiều hạt giống, hiện tại đều lớn rất tốt, chúng ta đi xem đi.”

“Ừ! Em muốn xem!” Tiêu Thời gật đầu liên tục, ôm lấy cổ Bạch Tư Duệ.

Bạch Tư Duệ khẽ mỉm cười, ôm lấy Tiêu Thời ở không gian tự do di động.

Không gian lớn nhỏ nơi này giống như năng lượng của hắn vậy, hắn có thể ở trong không gian di chuyển mà không bị ràng buộc, thậm chí còn có thể khống chế vật thể ở nơi này, đây là việc gần đây hắn mới phát hiện.

Bạch Tư Duệ ôm Tiêu Thời thoáng cái liền đến địa phương vắng vẻ nhất trong không gian, Tiêu Thời nhìn ra đoạn khoảng cách này ít nhất cũng 100 mét, tốc độ nhanh như vậy nhưng không có bất kỳ lực cản nào, giống như là đi trong nháy mắt vậy.

Nơi này không có đồ vật, chỉ có mấy bồn thực vật xanh trôi nổi. Thực vật lớn lên tươi tốt, rậm rạp chen chúc, như đóa cúc màu xanh khổng lồ, trong đó có một bồn bên trong còn lấm ta lấm tấm hoa nhỏ màu vàng tô điểm, ở trong một đám lớn màu xanh lục nhìn đặc biệt bắt mắt, cực kì đẹp đẽ.

Tiêu Thời kề sát vào hoa cúc nhỏ ngửi một cái, cười nói: “Thật là đẹp, trong nhà trúc của chúng ta cũng dưỡng mấy bồn đi.”

“Được, lát nữa anh sẽ dời bồn này ra ngoài.” Bạch Tư Duệ cưng chiều mà sờ sờ đầu Tiêu Thời nói.

Tiêu Thời liếc nhìn Bạch Tư Duệ, ngại ngùng dời ánh mắt, để giải thoát bản thân khỏi lúng túng Tiêu Thời thuận miệng hỏi: “Sao anh lại trồng mấy cái này? Trước đây không thấy anh trồng qua.”

Trước đây Bạch Tư Duệ hay lấy lý do công việc để tạo cơ hội dụ Tiêu Thời đến nhà hắn, lúc đó Tiêu Thời đã luôn ước ao tiểu khu xanh hoá rất tốt kia của hắn, cậu luôn cho rằng Bạch tổng rất thích thực vật, kết quả đến nhà hắn mới bất ngờ phát hiện không có bất kỳ loại cây nào.

Bạch Tư Duệ thờ ơ nhún nhún vai, nói: “Anh thực sự không nhàn hạ như vậy, trồng thực vật trong không gian là vì anh thường đi vào đây, không muốn việc anh hít thở làm không khí nơi này thay đổi mới trồng, cũng dễ trồng, lần tưới nước trước đó là nửa tháng trước rồi, chúng nó cũng còn khỏe mạnh, chỉ là để cố định đất ở trong bồn có chút phiền phức thôi.”

“Ơ? Phải cố định đất nữa sao?” Tiêu Thời kinh ngạc nói, tò mò đẩy rễ cây ra xem.

Thì ra bên dưới đám đất này có một tầng đá to bằng quả trứng, được dây thừng bẹn thành hình lưới buộc chặt lại. Nhìn dáng vẻ quả thực rất phiền phức. Tiêu Thời lòng tràn đầy khâm phục, duệ duệ thật là lợi hại, biện pháp này cũng có thể nghĩ ra được.

“Ừm, phiền thì có phiền thật, nhưng trồng lên tươi tốt như này, anh còn muốn trồng thêm vài bồn.”

“Ừ, trồng nhiều một chút, làm cái bồn lớn một chút, hoá trang thành tiểu đảo thì sao?” Tiêu Thời càng nói càng hăng hái, hai mắt toả sáng mà nhìn Bạch Tư Duệ.

“Tốt.” Bạch Tư Duệ miệng đầy đáp ứng, trong lòng đã bắt đầu suy nghĩ một chút nên làm như thế nào. Có hơi phiền toái, thế nhưng hắn nhất định có thể làm ra.

“Quá tốt rồi, chờ em khỏe rồi sẽ giúp anh làm!” Tiêu Thời hưng phấn nói.

“Được.” Bạch Tư Duệ cười nói, trong lòng không khỏi chờ mong việc cùng Tiêu Thời tạo ra tiểu đảo.

Bạch Tư Duệ mang Tiêu Thời tham quan hồi lâu mới đi ra, lúc này trời đã đen kịt rồi, không có ánh trăng, Bạch Tư Duệ ở trong không gian không biến thành tang thi.

Mãi đến khi Tiêu Thời nằm trên giường mới nhớ tới chuyện của Bạch Tư Duệ, sốt sắng hỏi: “Duệ duệ, anh không thay đổi sao?”

Tang thi duệ duệ đã biến mất rồi sao? Nghĩ đến loại khả năng này Tiêu Thời có chút khó chịu, trong lòng buồn đến hoảng.

Bạch Tư Duệ có chút mất mát, buồn buồn nói: “Hôm nay không có mặt trăng.”

Tiêu Thời nhìn ra cửa sổ một chút, tối hôm nay quả nhiên đặc biệt đen.

“Em yên tâm, anh sẽ không để hắn biến mất.” Bạch Tư Duệ nhỏ giọng nói.

“Cảm ơn anh.” Tiêu Thời cảm giác mình đối với Bạch Tư Duệ rất tàn nhẫn, chỉ muốn đánh cho mình một bạt tai, cậu thật là khốn nạn.

Trong một khoảnh khắc Bạch Tư Duệ suy nghĩ có chút nặng nề, bởi vì luyến tiếc Tiêu Thời mới cứng rắn chống đỡ, xoa xoa đầu Tiêu Thời nói: “Đừng suy nghĩ nhiều, cái kia cũng là anh, buổi tối năng lực phục hồi tốt hơn, còn giúp được anh không ít đâu.”

“Duệ duệ.”

“Ngoan, ngủ đi.” Bạch Tư Duệ nói xong liền từ bỏ chống cự, mắt nhìn Tiêu Thời sau đó mất đi ý thức.

“Duệ duệ!” Tiêu Thời cảm giác không đúng, sốt sắng lắc lắc Bạch Tư Duệ.

Con ngươi Bạch Tư Duệ nhanh chóng tan rã, lại nhanh chóng biến thành màu đỏ, rất nhanh toàn bộ con ngươi đều thành màu đỏ tươi.

Tiêu Thời mím mím môi, trong lòng cảm thấy rất khó chịu, duệ duệ nhất định rất khó chịu đi.

Ánh mắt Bạch Tư Duệ rất nhanh đã sáng tỏ, Tiêu Thời thu hồi tâm tình tiêu cực, nhỏ giọng gọi: “Duệ duệ.”

“Thời.” Bạch Tư Duệ có chút mê mang, lắc lắc đầu, phát hiện trời đã tối đen liền giật nảy cả mình, “Đã trễ như vậy?”

Sắc mặt Bạch Tư Duệ trong nháy mắt liền trắng bệch, hắn làm sao có khả năng không cảm giác được? Lẽ nào năng lực của cái tư tưởng kia đã vượt qua hắn sao? Không thể nào, không gian cũng không tăng trưởng, nhất định là cái tư tưởng kia đã giấu diếm thực lực từ lâu, vậy là từ lúc bắt đầu hắn đã đánh giá sai rồi, tình cảnh bây giờ có chút gay go a.

Tiêu Thời nhìn ra suy nghĩ trong lòng Bạch Tư Duệ, buồn buồn nói: “Đừng lo lắng, hắn sẽ không bắt nạt ngươi.”

Mặt Bạch Tư Duệ nhất thời lại đỏ mấy phần, lớn tiếng nói: “Ai bắt nạt ai? Ta chỉ là trạng thái không tốt, chờ xem lần sau ta không cho hắn xuất hiện.”

Tiêu Thời yên lặng ngậm miệng, hình như cậu đã nói lời không nên nói rồi, dù thực tế có như vậy cũng không thể nói đi, là cậu thì càng không thể nói, nhìn xem duệ duệ đều xù lông rồi.

Thấy Tiêu Thời không nói lời nào, Bạch Tư Duệ cảm thấy Tiêu Thời cho rằng hắn không lợi hại bằng cái tư tưởng kia, nhất thời càng thêm xù lông, lớn tiếng nói: “Đáng ghét, chờ đến khi trăng tròn ta liền để hắn giữa trưa mới tỉnh lại.”

Tiêu Thời nghẹn một hồi, sợ hắn sinh lòng oán trách đối với Bạch Tư Duệ ban ngày vội vã dời sự chú ý, nói: “Duệ duệ, chúng ta sẽ lên đỉnh núi ngủ sao?”

Bạch Tư Duệ thở phì phò, nghe vậy thuận miệng nói: “Được, vậy chúng ta đi, hấp thu nhiều ánh trăng một chút để ngăn chặn hắn.”

Tiêu Thời một tay khoát lên người Bạch Tư Duệ, cảm giác được hắn muốn đứng dậy vội vã dùng sức đè lại, nhanh chóng nói: “Đêm nay không có mặt trăng, chúng ta vẫn là ở nhà ngủ đi.”

“Nghe em.” Bạch Tư Duệ không suy nghĩ nhiều, còn chìm đắm bên trong đả kích mình bị áp chế. Bạch Tư Duệ xin thề trong lòng nhất định phải ở trước mặt Tiêu Thời tìm về thể diện, để Thời biết hắn mới là lợi hại, nếu như có thể để hắn tỉnh lại lúc trời sắp tối thì hiệu quả sẽ càng tốt hơn.

Bạch Tư Duệ ban ngày cả ngày làm nông, thân thể vốn đã mệt mỏi, nằm trên giường không bao lâu liền buồn ngủ. Bạch Tư Duệ yy chính mình thắng lợi, mơ màng trong hạnh phúc Tiêu Thời đối với hắn vạn phần ngưỡng mộ mà ngủ. Tiêu Thời nghe thấy hô hấp Bạch Tư Duệ đều đều mới yên lòng, ngáp một cái, cả người tiến vào chăn rất nhanh cũng ngủ.

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s