Kế Hoạch – Chương 51

Trời dần tối, Bạch Tư Duệ nhìn trời một chút, bất đắc dĩ thở dài, sắp đến thời điểm mất ý thức rồi.

Bạch Tư Duệ đưa tay sờ sờ đầu Tiêu Thời, đầy mặt không nỡ: “Tiểu Thời, anh lại phải biến đổi rồi, nào, chúng ta đi tắm, trên người đều là bong bóng xà phòng.”

“Gào gừ ~” Tiêu Thời ngoẹo cổ liếc Bạch Tư Duệ, ngốc ngốc cười nói: “Duệ duệ ~ ”

Bạch Tư Duệ cũng cười theo, cúi người ôm lấy Tiêu Thời. Tiêu Thời thuận theo ôm cổ Bạch Tư Duệ, liếm liếm mấy cọng râu mọc lởm chởm trên cằm hắn.

Tiêu Thời liếm không thoải mái, tò mò dùng tay sờ sờ, chà chà.

“Sao vậy?” Bạch Tư Duệ có chút khó hiểu, nhưng cũng không để ý, ôm Tiêu Thời đi tới bờ sông, hắn ngồi trên một tảng đá, đặt Tiêu Thời ngồi trên đùi.

“Không biết xà phòng biến thành cái dạng gì rồi, khó chịu không?”

“Gào gừ ~?” Tiêu Thời nghi hoặc, lại gặm lên cằm Bạch Tư Duệ. Tiêu Thời liếm một hồi rồi như nghĩ ra được gì đó, đau lòng nói: “Duệ duệ… nát .”

“Ây…” Bạch Tư Duệ nghẹn đến không nói nên lời, hắn sờ cằm, buồn cười nói: “Không phải đâu, đây là râu, lát nữa anh cạo đi là được. Đúng rồi, râu của em cũng không thấy dài ra, tang thi không mọc râu à?”

Bạch Tư Duệ sờ cằm Tiêu Thời, cằm cậu trơn mịn, như trứng gà bóc, so với làn da cậu trước đây còn nhẵn nhụi hơn. Tang thi quả nhiên không mọc râu, Bạch Tư Duệ nghĩ thầm.

Tiêu Thời thuận thế cọ cọ lên tay Bạch Tư Duệ, cúi đầu ngậm ngón tay của hắn, nhẹ nhàng mút. Bạch Tư Duệ vội kéo ngón tay ra, nói: “Trên tay anh có xà phòng, đừng ăn vào bụng .”

“Gào gừ ~” Tiêu Thời chán nản gào lên một tiếng.

Tiêu Thời mềm mại dựa vào lòng Bạch Tư Duệ ngủ gà ngủ gật, mắt mới vừa híp lại đã mở ra, nhìn thấy Duệ Duệ còn ở đây mới yên tâm, lại bắt đầu một vòng ngủ gật mới.

Bạch Tư Duệ muốn đưa tay vào cúc huyệt Tiêu Thời muốn lấy xà phòng ra, cậu cũng không phản kháng, lúc Bạch Tư Duệ luồn ngón tay vào còn co bóp cúc huyệt một cái như chào hỏi, sau đó cười liếc nhìn hắn, khi Bạch Tư Duệ lấy xà phòng ra cậu lại bắt đầu ngủ gật, hậu huyệt theo bản năng co rút lại.

Dù Tiêu Thời không phản kháng nhưng Bạch Tư Duệ cũng phải mất hồi lâu mới lấy xà phòng ra được, xà phòng bên trong vẫn còn một vòng lớn, lấy ra ngoài vẫn còn mềm. Bạch Tư Duệ suy nghĩ một chút, rửa sạch xà phòng lại với nước rồi cất vào không gian.

Trời ngày càng tối, Bạch Tư Duệ nhanh chóng tắm cho Tiêu Thời và mình sạch sẽ, thay một thân quần áo sạch.

Sắc mặt Tiêu Thời so với mấy tiếng trước đã tốt hơn nhiều, thi ban đã biến mất, lúc đánh răng thì mùi trong miệng cũng đã nhạt đi, thở ra mùi kem đánh răng nhiều hơn một chút, đôi mắt vẫn vẩn đục, nhưng rất có tinh thần.

Bạch Tư Duệ cũng cạo râu đi, nắm tay Tiêu Thờ để cậu sờ vào, Tiêu Thời rất kinh ngạc, còn liếm liếm, cuối cùng tổng kết lại một câu: “Duệ duệ không nát .”

Duệ duệ quả nhiên lợi hại, thối rữa mà nhanh như vậy đã hết rồi, nào giống với cậu, bây giờ trên người còn cứng ngắc, chân không thể gập, chính cậu cũng cảm giác được thân thể cứng đờ.

Bạch Tư Duệ ôm Tiêu Thời đi tới dưới một cây đại thụ, Tiêu Thời đang chuẩn bị ngủ, Bạch Tư Duệ nhẹ nhàng gọi một tiếng: “Tiểu Thời.”

“Gào gừ ~” Tiêu Thời mơ mơ màng màng đáp lại một tiếng, mí mắt đánh nhau, nhưng duệ duệ vẫn chưa ngủ, cậu không yên lòng, sợ mình ngủ rồi duệ duệ lại không thấy tăm hơi.

Bạch Tư Duệ thả Tiêu Thời xuống, tìm mấy dây vải dài ra, căn dặn: “Anh đi trước, ngày mai sẽ quay lại đón em.”

Bạch Tư Duệ cũng không muốn xa Tiêu Thời, nhưng nhân cách ban đêm kia của hắn không có chút tình cảm nào với Tiêu Thời, dù có chiếm lấy thân thể của cậu xong cũng sẽ vứt bỏ cậu, Bạch Tư Duệ nghĩ ‘bản thân’ có khả năng là cố ý bỏ rơi Tiểu Thời, vì vậy hắn không thể làm gì khác hơn.

Tiêu Thời đang mơ mang lại đột nhiên tỉnh dậy, nổi giận gầm lên với Bạch Tư Duệ một tiếng: “Hống!”

Duệ Duệ lại muốn chạy sao? Không được, Duệ Duệ mà chạy thì cậu sẽ cắn hắn. Tiêu Thời tức giận nghĩ.

Bạch Tư Duệ nhìn phản ứng kích động của Tiêu Thời thì vừa mừng rỡ lại vừa chua xót, mừng rỡ vì Tiểu Thời rút cuộc cũng yêu mình, chua xót là vì bây giờ hắn không thể không rời xa cậu, về sau có thể ban đêm sẽ không thể ở bên cạnh làm bạn với cậu nữa.

“Tiểu Thời ngoan, anh rời khỏi em cũng là vì bảo vệ em, chỉ cần em chờ ở đây một đêm, ngày mai chúng ta sẽ có thể ở bên nhau, bằng không anh sẽ lại đánh mất em.” Bạch Tư Duệ vừa nói tay cũng không ngừng nghỉ, gọn gàng trói chặt eo Tiêu Thời.

Trời sắp tối rồi, hắn phải chạy xa một chút, tốt nhất là khiến ‘bản thân’ ngửi không ra mùi, nếu ‘hắn’ muốn vứt bỏ Tiêu Thời, vậy tốt nhất cứ để cho ‘hắn’ ngay cả tung tích của cậu cũng không tìm được mới an toàn nhất.

“Hống hống! !” Tiêu Thời phát hiện ý đồ của Bạch Tư Duệ liền liều mạng giãy dụa, phẫn nộ đến độ hai mắt đều đỏ lên.

Bạch Tư Duệ trói người Tiêu Thời lại, buộc cậu vào thân cây.

“Anh phải đi rồi, đợi anh.” Bạch Tư Duệ nói xong cũng đẩy Tiêu Thời ra, lại nhịn không được hôn trán cậu, sau đó mới đứng dậy xoay người rời đi.

“Hống! Duệ Duệ!” Tiêu Thời hoàn toàn hoảng loạn, dùng sức giãy giụa.

Những dây vải trước đây có thể ung dung kéo đứt nay đối với cậu lại vô cùng tốn sức. Có điều lạc đà gầy còn hơn ngựa, Tiêu Thời vừa được ăn no, khí lực so với khi vừa biến thành tang thi mạnh hơn nhiều. Mắt thấy Bạch Tư Duệ xoay người rời đi, cậu gào lên một tiếng, hướng về phía anh nhào tới, ‘xoẹt’ một tiếng dây vải cũng theo đó mà đứt, thân thể Tiêu Thời đột nhiên nghiêng về phía trước ngã sấp xuống.

Bạch Tư Duệ nghĩ thầm đau dài không bằng đau ngắn, đang muốn vận dụng dị năng rời đi, nghe thấy âm thanh phía sau thì dừng lại.

“Tiểu Thời, em làm sao vậy?” Bạch Tư Duệ xoay người lại, còn chưa kịp thấy rõ cảnh vật phía trước, Tiêu Thời đã từ dưới đất đột nhiên nhào lên, cắn chặt vào vai hắn.

“A a ~~” Tiêu Thời gắt gao cắn vào vai Bạch Tư Duệ, thân thể như gấu Koala treo trên người Bạch Tư Duệ.

Cậu vốn muốn cắn vào yết hầu của Duệ Duệ, nhưng lại không nỡ, không thể làm gì khác hơn là cắn vào vai để đe dọa hắn, Duệ Duệ mà sợ thì sẽ không rời đi.

Áo Bạch Tư Duệ lại bị cắn rách, vết thương chưa kết vảy nhất thời tuôn ra một lượng máu lớn, áo cũng đã ướt đẫm một mảnh.

Bạch Tư Duệ một tay nâng mông Tiêu Thời, một tay mạnh mẽ ôm lấy thân thể cậu, thống khổ nói: “Tiểu Thời, anh yêu em.”

“Đừng đi.” Tiêu Thời nhả ra, tủi thân nhìn Bạch Tư Duệ, hai mắt đỏ ngầu tràn đầy oan ức.

Bạch Tư Duệ không lên tiếng, liếc nhìn trời. Trên đỉnh núi chỉ còn nhìn thấy nửa mặt trời, mà mặt trăng đã treo trên cao từ lâu, chờ mặt trời hoàn toàn lặn là anh lại phải biến đổi.

Mấy ngày nay Bạch Tư Duệ đều cố ý quan sát mặt trời lặn, phát hiện ký ức của mình sau khi mặt trời lặn sẽ hoàn toàn biến mất, lúc tỉnh lại đã là buổi sáng.

Sắp đến giờ rồi, dây vải trói không được Tiểu Thời, phải làm sao đây?

Bạch Tư Duệ lòng như lửa đốt, lúc này đột nhiên cảm giác được lồng ngực nóng lên. Bạch Tư Duệ dùng tay chạm vào, hóa ra là đá không gian nóng lên khi hấp thu máu của mình.

Hai mắt Bạch Tư Duệ sáng lên, ôm Tiêu Thời hưng phấn nói: “Đúng rồi, Tiểu Thời, em không cần rời khỏi anh nữa.”

“Gào gừ?” Tiêu Thời đầu tiên là sững sờ, sau đó vui vẻ rống to: “Hống hống! ! Duệ Duệ không đi.”

“Ừ, anh không đi, chúng ta tiến vào không gian.” Bạch Tư Duệ nói xong liền kéo Tiêu Thời tiến vào không gian, tầm mắt nhất thời chuyển biến, cảnh tượng màu xanh lục đã biến thành cảnh vật màu sắc rực rỡ, đây là vật tư mà Bạch Tư Duệ thu thập được, những thứ này đang trôi nổi bồng bềnh giữa không trung.

“Gào gừ?” Âm cuối của Tiêu Thời hơi cao, trong thanh âm tràn đầy nghi hoặc. Hử? Thay đổi.

Tầm mắt Tiêu Thời mơ hồ, chỉ cảm thấy xung quanh đột nhiên sáng sủa không ít, không chói mắt, độ sáng khiến đôi mắt rất thoải mái. Trong này có rất nhiều đồ vật trắng trắng đen đen, cũng không biết là cái gì. Tiêu Thời nghĩ nhất định là Duệ Duệ muốn mang theo cậu bay đi.

“Chúng ta không cần xa nhau, có hài lòng không?” Bạch Tư Duệ kích động nhìn mặt Tiêu Thời, chỉ cần trên mặt Tiểu Thời không có vẻ thương tâm và phẫn nộ là anh hạnh phúc rồi.

“Gào gừ ~” Tiêu Thời vui vẻ nghẹn ngào một tiếng, lúc này tầm mắt cậu nhìn thấy một đống thứ màu đỏ, Tiêu Thời liếm liếm khóe miệng, nắm tay Bạch Tư Duệ đi về phía đó.

Không gian từ lâu đã không còn nhỏ hẹp như lúc trước, sau khi Bạch Tư Duệ có hai dị năng không gian liền lấy tốc độ mà mắt thường cũng có thể nhìn thấy được mà bành trướng, bây giờ chiều dài, rộng và cao đã hơn 20 mét, bên trong cứ như một thế giới thu nhỏ vậy. Có hôm Bạch Tư Duệ thả vào bên trong nắm rau dại chuẩn bị cho bữa sau, không ngờ rau dại đã mọc rễ sinh trưởng bên trong.

Thế nên, Bạch Tư Duệ cho đất vào mấy cái chậu rửa mặt, tùy tiện trồng một ít rau, mấy loại rau đó hiện tại đều còn sống, đã mọc cao hơn, chen chúc trong chậu rửa mặt, bung ra như bắp rang vậy. Có một ít rau dại còn nở hoa ra mấy đóa hoa nhỏ, màu xanh lam, Bạch Tư Duệ thầm nghĩ đợi chúng nó nở ra hết nhất định rất đẹp.

Bạch Tư Duệ không ngờ không gian sẽ lớn hơn, ngày lạc mất Tiêu Thời, Bạch Tư Duệ đã vô tình phá tan bình cảnh, dị năng đạt đến tầm cao mới, Bạch Tư Duệ mơ hồ cảm thấy năng lực hiện tại của mình đang giằng co cùng tang thi tang thi kia.

Bạch Tư Duệ nghĩ, có lẽ là vì hai loại năng lực này chỉ có một thân thể của anh làm vật dẫn, nên tố chất thân thể cũng được nâng cao, hai loại năng lực này đang chậm rãi tìm ra phương pháp ở chung hài hòa.

Có lẽ sẽ có một ngày, hai ký ức của hắn sẽ dung hợp, hoặc cũng có thể sẽ cắn nuốt lẫn nhau. Vài ngày trước Bạch Tư Duệ còn muốn tìm biện pháp nuốt chửng thi độc, nhưng vì tìm Tiêu Thời nên kế hoạch đã ngâm nước nóng rồi.

“Tương ~” Tiêu Thời hưng phấn nhào về phía trước, kéo theo Bạch Tư Duệ cũng nhào vào đống chăn nệm đỏ tươi kia. Tiêu Thời gào một tiếng, há miệng cắn vào vật màu đỏ dưới thân.

“Ngốc.”

“Gào gừ, không phải tương ~ ”

“Đây là chăn bông, dùng khi ngủ, nếu em thích màu đỏ, vậy hôm nay chúng ta cứ ngủ trên cái chăn này đi.”

“Gào gừ ~ thích tương ~ ”

Bạch Tư Duệ ôm Tiêu Thời nằm trên chiếc chăn đỏ tươi, không gian không bị lực hút trái đất ảnh hưởng, cả bọn họ và chăn đều đang lơ lửng, có điều nơi này nhiệt độ vừa phải, đắp chăn hay không cũng được, lúc ngủ mà lơ lửng như vậy thì có chút không quen, nhưng cũng rất thoải mái.

“Duệ duệ ~ ”

“Tiểu Thời, ngủ đi, anh ở đây.” Bạch Tư Duệ liếc nhìn đồng hồ đeo tay. Sáu giờ ba mươi, sắp đến giờ rồi, không biết vào không gian rồi hắn có bị mặt trăng ảnh hưởng nữa không?

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s