Kế Hoạch Bồi Dưỡng Tang Thi Cấp Thấp – Chương 44

, Chương 46:

“Thật sự là, thương thế của tang thi lành thật nhanh.”

Lý Văn Tân giương mắt nhanh chóng liếc nhìn, kinh ngạc nói. Lý Văn Tân xem xong liền nhanh chóng cúi đầu xem đầu tang thi, chỉ lo chính mình sơ sẩy sẽ bị cắn.

“Trên bụng nó cũng có thương tích.” Áo tang thi bị Lý Văn Tân kéo xuống, Trịnh Dã nhìn thấy băng vải trên bụng Tiêu Thời, mặt trên còn tỉ mỉ thắt thành một cái nơ con bướm, có thể thấy người này đối với nó có bao nhiêu để tâm.

Trịnh Dã kéo nơ con bướm trên bụng tang thi, gỡ bỏ băng vải vừa nhìn, trên bụng tang thi còn có một vết thương vừa lên da non hình tròn, giống như là bị vật nhọn xuyên qua, vết thương có hai cái, một bên trái bụng, một bên phải ngực.

“Không đúng, nó trước đây bị thương còn chưa khỏe, mà hôm qua bị thương nhưng ngay cả máu cũng không có, chứng minh không phải năng lực hồi phục của nó mạnh.” Trịnh Dã trầm tư mấy giây, đăm chiêu mà nhìn Lý Văn Tân nói.

“Thật sao! Vậy nguyên nhân là gì?” Lý Văn Tân không phát hiện ánh mắt khác thường của đối phương, cũng vì cuối cùng đã cởi được quần áo cho tang thi mà thở phào nhẹ nhõm, sau đó đem quần áo ném qua một bên.

Trịnh Dã kéo tang thi tới chỗ có nước sạch, nói tiếp: “Thương thế của tôi cũng tốt lên rồi.”

“Cái gì?” Trịnh Dã xoay chuyển đề tài quá nhanh, Lý Văn Tân nhất thời không kịp phản ứng lại, sau đó mới kinh hỉ nói: “Có thật không? Vậy thì quá tốt rồi, tôi còn lo lắng cho anh đây.”

“Thương thế mấy ngày trước bị Bạch Tư Duệ đánh cũng lành tôi.” Trịnh Dã lại nói.

“Lành thật nhanh, nhưng mà việc đó cùng tang thi có quan hệ sao?” Lý Văn Tân ngu ngốc đến mấy cũng cảm giác được trong lời nói của Trịnh Dã có chuyện, nghi hoặc mà nhìn hắn, sau đó hai mắt sáng ngời, vội vàng hỏi: “Anh cũng kích phát dị năng sao?”

Lý Văn Tân nghĩ tới đây liền vui vẻ, nhưng nhìn vẻ mặt không thay đổi của Trịnh Dã liền không dám biểu hiện quá hưng phấn, có điều trên mặt vẫn là nhịn không được cười lên.

“Ban đầu tôi cũng cho là như thế, những ngày qua vẫn âm thầm thử nghiệm vận dụng dị năng, nhưng mà cái gì cũng không cảm giác được. Sau đó, tôi nghĩ có khả năng đây là dị năng chữa trị.”

“Ừ, này rất có thể.” Lý Văn Tân gật đầu phụ họa.

“Nhưng mà…” Trịnh Dã nhìn chằm chằm Lý Văn Tân, một đôi mắt đen không hề dao động, khiến người ta chỉ nhìn diện mạo của hắn liền không khỏi cảm thấy nghiêm túc lên.

Lý Văn Tân sốt sắng mà há miệng, nhỏ giọng nói: “Nhưng mà cái gì?”

Trịnh Dã nhìn về phía Lý Văn Tân nói tiếp: “Mãi đến lúc này, tôi mới xác định nguyên nhân không phải ở tôi, mà là ở cậu.”

“A?” Lý Văn Tân mắt choáng váng, chỉ chỉ mình nói: “Tôi? Sao có thể có chuyện đó? Tôi một chút cảm giác đều không có a, hơn nữa tôi vô dụng như vậy.”

Lý Văn Tân tự ti cúi đầu. Trước tận thế Lý Văn Tân cũng có chút mặc cảm, sau tận thế cũng không thể tôi luyện được tính cách của cậu ta, tự ti trái lại càng thêm nặng. Lúc còn ở siêu thị đã có rất nhiều người xem thường cậu ta, cũng khiến cậu ta làm người càng ngày càng cẩn thận, sợ đầu sợ đuôi, mãi đến tận khi những người kia không còn, cậu ta và Trịnh Dã ở cùng nhau, mới không ai nói cậu ta không được, cũng làm cho cậu ta tạm thời quên mất hình tượng nhu nhược của mình.

“Cậu xem, chân của tang thi này chính là chứng cứ. Hơn nữa, tang thi cũng không công kích cậu, có khả năng là bởi vì cảm giác được cậu có thể trợ giúp nó.” Trịnh Dã nhìn Lý Văn Tân nghiêm túc nói, ánh mắt một chút cũng không xem thường Lý Văn Tân.

“Nhưng mà…”

Thấy Lý Văn Tân không tự tin như vậy, Trịnh Dã lắc đầu bất đắc dĩ, nói: “Cậu muốn xác nhận, có thể thử với vết thương trên người tang thi này thử xem.”

“Vậy cũng được.” Lý Văn Tân gật gật đầu nói, trong lòng hơi nhảy nhót, cũng không dám biểu hiện ra, sợ không phải lại lúng túng.

Miệng Tiêu Thời ở bên trong nước há há, nhưng ngay cái gì cũng nhổ không ra. Nhân loại đáng ghét, ta nhất định phải ăn ngươi! Duệ duệ, ngươi mau tới giúp ta bắt người a!

Lý Văn Tân chậm rãi mò lên bụng tang thi, thân thể đang không ngừng giãy dụa của tang thi đột nhiên ngừng lại, mềm oặt nằm thẳng đơ, như là một con cá chết.

“Ấy? Nó bất động rồi!” Lý Văn Tân mừng rỡ nói.

“Phải, hãy làm y như hôm qua cậu điều trị chân giúp nó đi.” Trịnh Dã cười nói.

“Tuy tôi vẫn không cảm giác được tay mình có gì không giống, nhưng mà lúc sờ tang thi cảm giác thật kỳ quái a.” Lý Văn Tân ngốc ngốc cười nói, đột nhiên như nhớ tới cái gì, ngẩng đầu lên nhìn Trịnh Dã vui vẻ nói: “Nếu tôi thật sự có loại dị năng này có phải sẽ không có tang thi ăn tôi không?”

Trịnh Dã suy nghĩ một chút, không xác định nói: “Rất khó nói, có điều cậu vẫn là đừng mạo hiểm, đi cùng với tôi là tốt rồi.”

Mặt Lý Văn Tân đột nhiên đỏ, chậm chập đáp một tiếng: “Ừm.”

Tiêu Thời chỉ cảm thấy chỗ bị nhân loại này đụng vào tê tê dại dại, rất thoải mái, thoải mái đến mức cậu không muốn động, lại giống như đang được Duệ Duệ xoa xoa vậy, chỉ muốn ngủ một giấc. Tiêu Thời nghĩ như thế, cũng xác thực làm như vậy rồi, gục đầu, liền ở trong nước gủ gật.

Cho Tiêu Thời tắm xong, Trịnh Dã mang Tiêu Thời lên, Tiêu Thời lập tức tỉnh lại, hơi tránh né một chút. Trịnh Dã kiềm chế Tiêu Thời, Lý Văn Tân liền giúp Tiêu Thời mặc quần áo.

“Hống hống hống!!!” Tiêu Thời rốt cục có thể phát ra tiếng, lớn tiếng mà gầm rú, lúc này cũng không phải quay về phía nhân loại, mà là tự ngu tự nhạc mà rống lên.

Vừa rồi rống không ra tiếng, cậu còn tưởng rằng không thể nói chuyện nữa đây. Đến lúc đó không thể tìm duệ duệ muốn tương thì phải làm sao bây giờ. Nghĩ đến Bạch Tư Duệ, Tiêu Thời liền mất mát cúi đầu. Duệ duệ sao còn chưa tới đón mình? Thật đói a, rất nhớ đồ ăn có tương, còn có ăn tương phía dưới cùng chân giò hun khói.

Tiêu Thời im lặng khiến Trịnh Dã cùng Lý Văn Tân ít đi không ít phiền phức, rất nhanh đã giúp cậu mặc quần áo xong. Thân thể Đồng Vũ Đông so với Tiêu Thời cao lớn một chút, y phục của gã mặc trên người Tiêu Thời có vẻ hơi lớn, lỏng lỏng lẻo lẻo treo trên người.

“Cậu còn mang theo quần áo của chúng ta nữa à, vừa lúc, mấy ngày không rửa ráy, đang muốn tắm một chút.” Trịnh Dã sảng lãng cười cợt, cầm lấy cánh tay tang thi trói vào gốc cây, dùng dây thừng cột chắc.

“A, đúng đấy.” Lý Văn Tân do dự cúi đầu, bắt đầu cởi quần áo rửa ráy.

Đầu tháng tư khí trời còn có chút lạnh, Lý Văn Tân cởi đến trần truồng, da dẻ bị không khí lạnh lẽo kích thích nổi lên một lớp da gà.

Lý Văn Tân dùng khăn mặt thấm ướt từ từ lau thân thể, Trịnh Dã cột chắc tang thi vừa quay đầu lại liền nhìn thấy thân thể trơn bóng kia, con mắt không khỏi tối sầm lại.

Trịnh Dã quay lưng với Lý Văn Tân cởi quần áo, một bên lau thân thể một bên hững hờ nói: “Văn tân, có thể giúp tôi chà lưng sao?”

“Được.” Lý Văn Tân nhẹ nhàng trả lời, lấy khăn của mình chuẩn bị chà lưng cho Trịnh Dã.

Trịnh Dã vừa đến cậu ta đã có chút mất tự nhiên, mắt tuy không nhìn hắn nhưng theo bản năng lại luôn chú ý hướng hắn đứng, căng thẳng tới mức tay chân cũng không biết làm sao thả lỏng, không biết nên tẩy rửa như thế nào mới tự nhiên.

Lý Văn Tân quay người lại liền sửng sốt, vóc người Trịnh Dã khôi ngô, thân thể bắp thịt căng chặt, da dẻ màu đồng cổ vô cùng khỏe mạnh, phần lưng có một vết sẹo dài 30cm, còn có rất nhiều vết thương nhỏ.

Lý Văn Tân hô hấp hơi ngưng lại, kìm lòng không được mò lên vết sẹo của Trịnh Dã, đau lòng nói: “Đau không?”

Trịnh Dã sững sờ, đến khi trên lưng truyền đến cảm giác mềm nhẹ bị chạm vào hắn mới phản ứng được, cười nói: “Không đau a, sớm đã không sao rồi.”

Thân thể đột nhiên bị một thân thể gầy yếu ôm lấy, Trịnh Dã cứng người…

“Lúc đó nhất định rất đau đi.” Lý Văn Tân buồn buồn nói: “Nếu tôi thật sự có dị năng, sau này anh sẽ không cần phải chịu đau như vậy nữa.”

Trịnh Dã chấn động trong lòng, giống như bị người dùng sức đánh một quyền vậy. Trịnh Dã đột nhiên xoay người, vào lúc Lý Văn Tân còn chưa kịp lấy lại tinh thần, nâng đầu cậu ta lên mạnh mẽ hôn.

“A!” Lý Văn Tân đột nhiên trợn to hai mắt, không thể tin được mà nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc kia, thân thể cứng ngắc như bức tượng điêu khắc.

Lý Văn Tân quên hô hấp, trên mặt rất nhanh đã đỏ lên, Trịnh Dã cũng nhanh chóng phát hiện dị thường của Lý Văn Tân, vội vã rời khỏi miệng cậu ta, bất đắc dĩ nói: “Hô hấp, ngu ngốc.”

“A!” Lý Văn Tân ngây ngốc đáp một tiếng, sau đó mất khống chế kêu to: “A!”

Trịnh Dã cũng đột nhiên có chút hoảng hốt, mình sẽ không phải là doạ đến Văn Tân đi.

Lý Văn Tân kêu to dùng sức đẩy thân thể Trịnh Dã ra, quay đầu liền chạy.

Nụ cười trên mặt Trịnh Dã cứng đờ, đứng tại chỗ nhìn bóng lưng thất kinh của Lý Văn Tân.

Lý Văn Tân chạy vài bước, không nghe thấy thanh âm của đối phương, đỏ mặt quay đầu lại nhìn Trịnh Dã một chút.

“Xin lỗi, tôi, mạo phạm, sau này sẽ không như vậy nữa.” Trịnh Dã thấp giọng nói, hắn cũng không biết xảy ra chuyện gì, đột nhiên rất muốn hôn Lý Văn Tân. Hắn không bài xích đồng tính luyến ái, nhưng hắn biết mình không phải, chỉ đối với Lý Văn Tân mới có ý niệm kích động như vậy.

“Không, không phải!” Lý Văn Tân liên tục xua tay, nói xong mặt đỏ đến càng lợi hại, nóng đến độ muốn bỏng luôn rồi.

Trịnh Dã bỗng nhiên ngẩng đầu, trong lòng nhất thời dâng lên một trận mừng như điên, nhanh chân đi hướng về Lý Văn Tân.

“Em cũng thích tôi có đúng không?”

“Tôi…” Chân Lý Văn Tân giật giật, cũng không né ra.

Trịnh Dã dùng sức nắm tay Lý Văn Tân, vui vẻ nói: “Nói như vậy không phải tôi đơn phương? Em cũng yêu thích tôi có đúng không?”

Tim Lý Văn Tân đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, nhìn mặt Trịnh Dã đầy râu, nhưng vẻ mặt lại không giấu được chờ mong, trong đầu ong ong, cái gì cũng không nói.

“Tôi, tôi cũng không biết.”

Lý Văn Tân nói xong miệng còn chưa kịp khép lại, Trịnh Dã đã cúi đầu ngăn chặn miệng cậu ta, hừng hực hung hăng tiến vào trong miệng người đối diện.

Mùi nam tính nồng nặc lan tràn trong miệng, Lý Văn Tân váng đầu vô cùng, mắt mở to không biết nên làm gì.

Rõ ràng hắn ta là nam a, còn là một lão nam nhân, còn là một tên lính, mình làm sao có thể thích hắn?

Lý Văn Tân hoàn toàn bối rối, nhưng cậu ta biết mình chính là yêu thích hắn, trước hôm nay rõ ràng đã hiểu rõ tâm tư của chính mình rồi, thậm chí lúc ngủ còn mơ thấy bọn họ ở cùng nhau. Nhưng mà khi tưởng tượng cùng hiện thực hợp lại với nhau, Lý Văn Tân mới phát hiện thì ra mình lại có phản ứng lớn như vậy khi được đàn ông yêu thích, hoàn toàn không dễ dàng tiếp thu như trong tưởng tượng.

“A!” Lý Văn Tân một khắc thất thần, phát hiện mình đã bị áp ở trên cỏ.

“Văn Tân, chúng ta cùng nhau đi.” Trịnh Dã ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Lý Văn Tân mặt mày kinh hoảng, từng chữ từng chữ nói: “Tôi sẽ bảo vệ em, hiện tại đã là tận thế, cũng không ai quản những chuyện này, chúng ta ở trong núi sinh hoạt, em đồng ý không?”

Lý Văn Tân mở to mắt thấy Trịnh Dã, đột nhiên đối với những gì hắn nói rất động lòng, vốn dĩ đã ái mộ hắn rồi, nhất thời tâm cũng thuận theo đưa ra đáp án khẳng định.

“Ừm.”

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s