Kế Hoạch Bồi Dưỡng Tang Thi Cấp Thấp – Chương 21

☆, Chương 21:

 

Trong một căn phòng xa hoa có chút tối tăm, trên bàn trà bày một bộ pha trà đẳng cấp đầy đủ mọi thứ, một chút cũng không nhìn ra dấu vết tận thế, ngoại trừ trên bàn có một ngọn nến, để lộ hiện trạng lạc hậu trong tận thế.

 

Phía sau bàn, có một người đàn ông mặc một chiếc áo khoác lông chồn màu đen đang ngồi, hai chân gã tùy ý mà gác lên bàn sách, một tay khoát lên tay vịn ghế tựa, ngón tay thon dài có tiết tấu mà gõ, phát ra tiếng vang ‘cộp cộp’.

 

“Hiện tại còn là thời gian mày phụ trách gác cổng, mày lại bỏ nhiệm vụ, phá vỡ quy tắc của tao.” Nam nhân lạnh nhạt nói. Trong tia sáng tối tăm, chỉ có thể nhìn thấy đường nét ác liệt một bên mặt gã, mày hơi nhướng lên, ngữ khí nhàn nhạt tùy ý nhưng vẫn mang theo một tia uy nghiêm không thể bỏ qua.

 

“Lão đại, tôi tới là có nguyên nhân, ngài phải thông cảm cho tôi a!” Vương Đạo Viễn quy củ đứng trước bàn, sốt sắng mà xoa tay. Gã có lòng tin, chỉ cần cung cấp tin tức trọng yếu này cho lão đại, nhất định sẽ khiến lão đại nhìn gã bằng con mắt khác.

 

“Hửm? Vậy mày nói đi. Nói ra được chuyện tốt tao liền cho mày một cơ hội, còn nếu không có… Ha ha, vậy mày đêm này có thể thu dọn hành lý rồi.” Đồng Vũ Đông ánh mắt lóe lên một tia thiếu kiên nhẫn, xem đều chẳng muốn xem người này nhiều một chút.

 

“Đừng, lão đại, tôi thật là có chuyện mới đến tìm ngài a. Ngày hôm qua tôi không phải đã nói là gặp phải tang thi sao? Ngày hôm nay, cái tang thi kia thế mà lại đến nơi này của chúng ta, tốc độ của nó rất nhanh, năm người chúng tôi chưa kịp liếc mắt nhìn là nó đã chạy rồi, nhất định là biến dị.”

 

“Phải vậy không, nếu tang thi tốc độ nhanh như vậy, vậy sao mày còn không cùng bốn người tronng sảnh đuổi theo tang thi? Mày không phải là nên xông lên đầu tiên sao?”

 

Thanh âm của nam nhân không mang theo bất kỳ tâm tình gì, lạnh tựa hàn băng, Vương Đạo Viễn không khỏi run lên, phía sau lưng tê dại, trực giác mách bảo gã, lão đại cực kỳ tức giận rồi.

 

“Xem ra, lá gan của mày càng lúc càng lớn a.” Đồng Vũ Đông liếc Vương Đạo Viễn một cái, thấy gã sợ hãi đến hai chân run lên thì càng thêm xem thường, tiết tấu gõ trên tay vịn chậm lại chút, nhưng lực gõ thì lại nặng hơn nhiều.

 

Hai ngày nay hắn vội vàng tìm kiếm vật tư, không nghĩ tới trong đội ngũ lại xảy ra chuyện như vậy. Xem ra hắn phải chỉnh đốn tác phong trong đội ngũ một lần mới được, nếu không thì còn không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

 

“A! Lão đại ngài đừng nóng giận, tôi có tin tức trọng yếu muốn nói với ngài. Kỳ thực tang thi kia là do nhân loại dưỡng, tôi bị tóm cũng chính là người kia ra tay, bọn họ có lẽ đều biến dị, tốc độ cực nhanh. Hơn nữa tôi còn biết bọn hắn, đó chính là đồng nghiệp cũ của tôi!” Vương Đạo Viễn quýnh lên, giống như bắn pháo mà đem hết mọi chuyện đều khai ra.

 

Thật ra gã nguyên bản dự định tìm lão đại để đòi chút lợi ích, không nghĩ tới lão đại muốn đánh đuổi gã. Đồng Vũ Đông có dị năng, lại cực thông minh, vì lẽ đó đội ngũ bọn họ được xem như mạnh nhất, vật tư cũng đương nhiên là nhiều nhất. Gã bây giờ rời đi tuyệt đối chịu thiệt. Hơn nữa bên ngoài đều là tang thi, nói không chừng, còn chưa tìm được đội ngũ khác thì đã mất mạng rồi. Nghĩ như thế, Vương Đạo Viễn càng thêm sợ hãi sẽ bị đuổi đi, thanh âm đều có chút run rẩy.

 

“Hử? Mày là nói người kia dưỡng tang thi? Nhanh nói rõ một chút.” Đồng Vũ Đông hứng thú, thả chân xuống, rốt cục cũng nhìn thẳng vào Vương Đạo Viễn một chút, có thêm chút hứng thú.

 

Ánh nến chiếu vào trên mặt Đồng Vũ Đông, hiện ra cái cằm với đường nét trôi chảy, ánh nến đỏ chiếu vào trên mặt hắn hiện ra da dẻ cực kì tinh tế, tuổi cũng không lớn.

 

“Nhân loại này là ông chủ trước đây của tôi, tên Bạch Tư Duệ, tang thi là đồng nghiệp của tôi, tên Tiêu Thời. Tiêu Thời biến thành tang thi vẫn có thể nghe Bạch Tư Duệ nói chuyện, cũng không cắn hắn, quả thực giống như nuôi chó trong nhà vậy…” Vương Đạo Viễn thấy Đồng Vũ Đông cảm thấy hứng thú mừng đến tít mắt, vội vã đem những điều mình biết toàn bộ kể ra, có nhiều chỗ còn thêm mắm dặm muối vào mà miêu tả, chỉ sợ Đồng Vũ Đông đem mình đuổi đi.

 

Đồng Vũ Đông sờ sờ cằm, dưỡng tang thi sao? Thú vị. Bạch Tư Duệ này có chút can đảm, có điều đam mê cũng có điểm quá đặc biệt đi, phải biết mùi của tang thi có thể hun chết người đó, dù có tắm cho tang thi thì chúng nó vẫn có mùi hôi thối a, hắn nuôi tang thi đến cùng có mục đích gì đây?

 

Đồng Vũ Đông liếc nhìn Vương Đạo Viễn, thấy gã sốt sắng mà đứng, đôi mắt tam giác quét gã từ trên xuống dưới, Đồng Vũ Đông cũng lười tính toán với hắn, liền phất tay một cái nói: “Được rồi, lần này tạm tha cho mày, sau này đừng tiếp tục vi phạm, tao nhẫn nại cũng có điểm mấu chốt. Hảo hảo gác cổng, Đại Binh cùng Hổ Tử mười giờ sẽ thay ca cho mày.”

 

“Vâng, lão đại, tôi nhất định chuyên tâm gác cổng. Ngài nghỉ ngơi thật tốt, tôi không quấy rầy nữa.” Vương Đạo Viễn liên tục đáp ứng, nói xong, cúi mình chào một cái mới xoay người rời đi.

 

“Sau này gặp lại bọn họ liền lập tức thông báo cho tao.” Đồng Vũ Đông nhớ tới liền dặn dò.

 

“Vâng, lão đại, tôi gặp lại bọn họ nhất định ngay lập tức thông báo ngài.” Vương Đạo Viễn quay người lại một mực cung kính trả lời.

 

“Hừm, đi đi.” Đồng Vũ Đông nói xong chính mình cũng đứng lên, dáng người to lớn cường tráng, áo khoác lông hoàn mỹ trên người càng khiến hắn ung dung cao quý, cặp mắt kia lóe sáng trong bóng tối cho dù ở trạng thái thả lỏng nhưng vẫn sắc bén giống như sói hoang.

 

Vương Đạo Viễn đi xa khỏi gian phòng, trên mặt lại nhịn không được cười mỉa, cơ thịt trên mặt bởi vì ẩn nhẫn mà trở nên vặn vẹo. Đều chỉ là việc nhỏ, cần gì phải tính toán chi li như thế, lão đại còn muốn vì chuyện này mà đuổi hắn đi, quả thực so với Bạch Tư Duệ còn không thấu tình đạt lí bằng.

 

Cho dù có không phục chăng nữa, Vương Đạo Viễn vẫn là ngoan ngoãn đi tới cửa lớn.

 

Đội ngũ của bọn họ ba mươi sáu người, phần lớn đều theo lão đại khắp nơi tìm kiếm vật tư, nhân viên phụ trách hậu cần có chút không đủ. Gác cổng là ba người thay phiên hai ca, Vương Đạo Viễn từ mười giờ sáng đến mười giờ tối chỉ có một mình, ban đêm tương đối nguy hiểm, vì lẽ đó phân hai người.

 

Hiện tại bây giờ, bọn họ có một chiếc đồng hồ cát trong hành lang, hai tiếng sẽ chảy xong một lần, mỗi ngày đều có một người phụ trách kiểm tra cùng ghi chép.

 

Sắc trời càng ngày càng mờ, mặt trăng màu máu chiếu rọi khắp đống phế tích, phế tích hoang vu đường nhỏ yên tĩnh mà âm u. Vương Đạo Viễn đột nhiên cảm giác mình bị cái gì nhìn chằm chặp, phía sau lưng truyền đến âm hàn, nghi thần nghi quỷ nhìn khắp nơi.

 

“Rống!” Tiêu Thời núp trong bóng tối quan sát một lúc, xác nhận người này chính là thịt đã chạy mất của cậu, mới hét lớn một tiếng hướng về Vương Đạo Viễn nhào tới.

 

“A! Tang thi a!” Vương Đạo Viễn khủng hoảng hô to một tiếng, xoay người liền chạy.

 

Tiêu Thời vội vã nhào tới, há mồm cắn vào cổ nhân loại. Tiếng kêu thảm thiết của Vương Đạo Viễn còn chưa vang, âm thanh đã im bặt, mở lớn miệng chỉ có thể phát ra một ít ho khan giống như bị tắt tiếng.

 

“A!” Trong miệng Tiêu Thời phát ra tiếng nghẹn ngào như dã thú, cắn chặt lấy cổ nhân loại, dùng thân thể của mình ngăn chặn nhân loại liên tục co giật. Dòng máu ấm áp tiến vào trong miệng, Tiêu Thời hưởng thụ nuốt một hơi. Thật nhiều máu, có điều không ngon như uống của Duệ Duệ.

 

“Tang thi ở bên kia, nhanh cứu người!” Một thanh âm thô cuồng vang lên, trong phòng tối lao ra bốn nam nhân.

 

Nhiêu đây thịt ngược lại đủ cho cậu cùng Duệ Duệ ăn, những người này vẫn là giữ lại lần sau ăn đi. Tiêu Thời nghĩ như thế, hướng về người đến rống lớn một tiếng, cắn vào con mồi tha chạy đi.

 

“Nhanh, chúng ta đuổi theo. Lão Lưu mày đi nhiều gọi thêm người đến.”

 

Tốc độ của Tiêu Thời so với nhân loại nhanh hơn hai ba phần, có thể ở trong bóng tối nhìn thấy đồ vật, rất nhanh đã cùng mấy cái đuôi kia kéo dài khoảng cách. Đám nhân loại vẫn đuổi theo phía sau, đến khi đuổi đến, Tiêu Thời đã hòa vào trong bóng tối từ lâu.

 

Sau một phút đã có người thông báo cho Đồng Vũ Đông, chờ khi hắn đến Tiêu Thời đã không còn thấy tăm hơi từ lâu.

 

“Truy!” Đồng Vũ Đông trên mặt rất khó coi, xem ra hắn quả thật là đã xem thường cái tang thi biến dị mà Vương Đạo Viễn nói.

 

Tuy rằng Đồng Vũ Đông là dị năng tốc độ, nhưng vào ban đêm thị lực của hắn so với người bình thường không khá hơn bao nhiêu, đối với mùi máu tanh cũng không quá mẫn cảm, bởi vậy hắn hiện tại cũng là anh hùng không đất dụng võ, ngay cả cái bóng của Tiêu Thời cũng đều không thấy.

 

“Rống rống!” Tiêu Thời ôm thịt nhanh chóng chạy trong đêm đen, trong miệng cắn đồ ăn vô ý phát ra tiếng gào thét. Một đường Tiêu Thời chạy đi máu tươi giọt đầy đường, hấp dẫn đám tang thi còn đang đói bụng xunh quanh, trong đêm vắng vang lên từng đợt âm thanh tang thi kêu gào, sau đó dồn dập hướng về phía có mùi máu mà chạy đi.

 

Theo thời gian trôi đi, mấy giọt máu trên đất càng ngày càng nhỏ, khoảng cách giữa mấy giọt máu cũng càng lúc càng lớn, phần lớn tang thi đều mất đi phương hướng, đi loạn trên con đường mà Tiêu Thời chạy qua, cũng cản trở nhân loại đang đuổi theo.

 

“A!” Tiêu Thời cắn chặt cái cổ trong miệng, ôm thịt đã chết tiến vào bên trong một đống phế tích nhỏ hẹp.

 

“Duệ duệ!” Tiêu Thời nhả miệng ra, đẩy Bạch Tư Duệ đang ngủ say bên trong một cái, lắp ba lắp bắp nói: “Ăn, ăn thịt thịt ~~ ”

 

Bạch Tư Duệ nghe thấy mùi vị huyết tinh liền chau mày, thần trí bất ổn trong nháy mắt, suýt chút nữa bị thi độc đột kích. Chỉ trong chớp mắt tiếp theo liền bị hắn cưỡng chế ép xuống, sau đó chậm rãi quen với mùi vị máu tanh.

 

“Rống ~” Tiêu Thời có chút ủ rũ, mân mê miệng. Nhìn thấy thịt trên đất tâm tình trong nháy mắt liền tốt lên, sau đó ngồi dựa vào người Bạch Tư Duệ bắt đầu nhanh chóng cắn ăn.

 

“Rống rống ~ ”

 

“Rống ~ ”

 

Chẳng biết lúc nào, bên trong lối vào phế tích nhỏ hẹp đã chật ních tang thi trình độ thối rửa không giống nhau, mùi xác thối nồng đậm bay vào bên trong phế tích, khiến Bạch Tư Duệ đang ngủ mê man cũng không khỏi nín thở.

 

Bọn họ đều khát vọng mà nhìn đồ ăn của Tiêu Thời, cũng không dám đi vào. Trên người Tiêu Thời toả ra linh khí tang thi vừa nghe liền có thể ngửi ra, khiến cho bọn họ không dám khiêu khích cậu. Hơn nửa đám tang thi này là bọn lúc trước cùng Tiêu Thời giao thủ qua, lão đại đều bị Tiêu Thời giết, hiện tại không còn đầu lĩnh, bọn họ lại không dám đi vào, chỉ cầu Tiêu Thời sau khi ăn xong đem số còn lại thưởng cho bọn họ là tốt rồi.

 

“Rống!” Tiêu Thời như bảo vệ mà đem thịt ôm vào trong ngực, hướng về tang thi bên ngoài phát ra âm thanh uy hiếp.

 

Tang thi ngoài cửa lập tức khiếp đảm lùi lại mấy bước, lại nhịn không được ngước dài cổ nhìn đồ ăn bên trong.

 

Tiêu Thời vô cùng tức giận, đem đồ ăn kéo vào sâu bên trong, từng ngụm từng ngụm mà ăn, ăn phải vải vóc cảm giác vị không ổn, Tiêu Thời xé quần áo vứt đi, nhìn thấy một cái ‘Chân giò hun khói’ mềm mại.

 

Mắt Tiêu Thời sáng lên, vội vàng nuốt thịt trong miệng, vồ một cái ‘Chân giò hun khói’ bên dưới, tự nhủ: “Muốn ~ máu ~ ”

 

Tiêu Thời nói, ở trên ‘Chân giò hun khói’ dính huyết dịch còn mới, sau đó cắn lớn một miếng.

 

“A ~ phi!” Tiêu Thời nhai nhai, trên mặt cứng đờ, đột nhiên phun thịt trong miệng ra.

 

Tiêu Thời mở to mắt xem nửa cái ‘Chân giò hun khói’ trong tay, trong miệng lại tiếp tục nhổ nước miếng. Đây là chân cái gì khói a? So với thịt tang thi còn khó ăn hơn. Vẫn là chân giò hun khói của Duệ Duệ ăn ngon, có điều của Duệ Duệ cũng không thể ăn từ phía trên đi.

 

Tiêu Thời quyết định vẫn là đừng nên ăn chân giò hun khói của Bạch Tư Duệ từ phía trên mới tốt, sau này cứ dùng phía dưới từ từ ăn.

 

Ăn no uống no, một nam nhân thành niên đã bị cắn đến máu thịt be bét, trong đó còn có thể nhìn thấy xương trắng âm u. Bên trong phế tích tràn ngập mùi máu tươi nồng nặc, ngoài cửa tang thi ừng ực nuốt nước miếng, không sợ hãi mà đi tới trước cửa.

 

“Rống!” Tiêu Thời nổi giận gầm lên một tiếng, làm bộ dáng muốn xông ra ngoài.

 

“Gào gừ ~~ ”

 

“Gào gừ ~~ ”

 

Tang thi ngoài cửa liên tiếp lui về phía sau, coi ngươi vẩn đục trắng bệch thẳng tắp nhìn chằm chằm thịt trên đất, sau đó vô cùng đáng thương mà nhìn Tiêu Thời, nghẹn ngào khẩn cầu Tiêu Thời cho bọn nó thịt.

 

Những thứ thịt này đều là để dành cho Duệ Duệ, làm sao có thể cho những tang thi khác. Có điều Duệ Duệ chắc là cũng ăn không hết, mấy tang thi này đều rất đói bụng, nếu không thì cho bọn nó một chút đi… Tiêu Thời xoắn xuýt hồi lâu, rốt cục khó khăn đưa ra quyết định, để lại cho Bạch Tư Duệ phần bắp đùi còn hoàn chỉnh nhất, còn lại đều cho tang thi bên ngoài.

 

“Rống!”

 

“Rống!”

 

Theo khối thịt bị Tiêu Thời ném đi, bầy tang thi trong nháy mắt hưng phấn hẳn lên, dồn dập lộ ra răng nanh sắc bén bắt đầu ngươi tranh ta cướp, tranh đấu đến thịt thối bay ngang, máu đỏ tươi cùng máu đen hòa vào nhau văng tứ phía…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s