Kế Hoạch Bồi Dưỡng Tang Thi Cấp Thấp – Chương 19

☆, Chương 19:

 

Trong cơ thể tựa hồ có thêm một loại sức mạnh quỷ dị nhưng thân thiết, cùng sức mạnh của bản thân hắn xung đột va chạm lẫn nhau, hai bên bất phân cao thấp. Bạch Tư Duệ đang ngủ mê man toàn lực điều tiết, hết thảy mọi thứ bên ngoài đều không cảm giác được. Mãi đến khi nghe thấy tiếng rên rỉ thống khổ của Tiêu Thời, Bạch Tư Duệ lúc này mới có một tia thanh tỉnh.

 

Giờ! Bạch Tư Duệ bắp thịt cả người căng thẳng, giẫy giụa muốn tỉnh lại.

 

Bạch Tư Duệ có thể cảm giác được trọng lượng trên ngực, cùng âm thanh Tiêu Thời nhẹ nhàng rên rỉ, sau đó giãy dụa càng ngày càng nhỏ, âm thanh cũng càng ngày càng nhẹ. Cho tới lúc này, ngoại trừ trọng lượng trước ngực, hắn đã không cảm giác được sự tồn tại của Tiêu Thời.

 

Tiểu Thời, em không thể xảy ra chuyện được, anh không cho phép em có chuyện gì! Bắp thịt toàn thân Bạch Tư Duệ căng thẳng, môi mím chặt thành một đường, trên mặt dần nổi lên từng tầng mồ hôi mỏng, tụ thành từng giọt nước lớn lăn xuống, chảy vào trong tóc hắn hoặc là rơi xuống đất.

 

Phía chân trời dần sáng lên, mặt trời vàng như trứng ngỗng từ từ mọc lên, che lấp mặt trăng màu máu đã lạc trôi nơi chân trời.

 

“Tiểu Thời!”

 

Theo một tiếng quát lớn, Bạch Tư Duệ nắm chặt hai tay, bỗng nhiên mở mắt ra.

 

Tiêu Thời mềm mại nằm nhoài trên người Bạch Tư Duệ, mặt chôn ở ngực Bạch Tư Duệ, im hơi lặng tiếng.

 

Vốn tang thi ngủ cũng giống như xác chết rồi, mà áo quần trên người Tiêu Thời cũng rách tả tơi, trên người toả ra nồng đậm tanh tưởi, cũng không biết lúc này sao rồi.

 

Bạch Tư Duệ trong lòng hoảng hốt, lo lắng nâng Tiêu Thời dậy, lắc lắc thân thể Tiêu Thời, hoảng loạn nói: “Tiểu Thời, em sao vậy? Em không nên làm anh sợ.”

 

Tiêu Thời bị Bạch Tư Duệ lắc đến đầu không ngừng lắc lư, nhưng vẫn không có chút phản ứng nào. Thân thể đúng là mềm mại đi không ít, có điều lúc này Bạch Tư Duệ không chú ý tới.

 

Trong lòng Bạch Tư Duệ nổi lên mãnh liệt khủng hoảng, thời gian tựa hồ chảy ngược trở về một khắc khi Tiêu Thời bị Lâm Linh cắn kia. Ngay cả bản thân không bị biến đổi tang thi cũng không phát hiện.

 

“Tiểu Thời!” Bạch Tư Duệ vỗ vỗ Tiêu Thời mặt, hô lớn.

 

Đầu Tiêu Thời nghiêng qua một bên, lộ ra khuôn mặt bẩn như mèo, khóe miệng còn có một ít nước chảy ra. Tiêu Thời miệng nhẹ nhàng giật giật, mơ hồ không rõ nói: “Máu ~~ ”

 

Bạch Tư Duệ: “…”

 

Bạch Tư Duệ thở phào nhẹ nhõm một hơi, hơi thả lỏng cơ bắp đã sớm run rẩy của mình, tay hắn lúc này đã sớm một chút sức lực cũng không cảm thấy.

 

Bạch Tư Duệ đem Tiêu Thời chặt chẽ ôm vào trong lòng, lẩm bẩm: “Tiểu Thời, anh không cho phép em chết, em không thể lại chết thêm lần nữa, anh sẽ điên, anh sẽ thực sự phát điên mất.”

 

Tiêu Thời ở trong lòng Bạch Tư Duệ khẽ nhúc nhích điều chỉnh tư thế một chút, tiếp tục ngủ.

 

Bạch Tư Duệ chun chun mũi, ở trên người Tiêu Thời ngửi một cái, sau đó lông mày liền quấn chặt. Tiêu Thời trên người bẩn thỉu, trên quần áo cũng cao thấp dính đầy chất lỏng, thân thể đều có mùi.

 

Bạch Tư Duệ buông Tiêu Thời ra, lúc này mới phát hiện cổ chân mình bị một cánh tay tang thi nắm chặt, cánh tay tang thi này chỉ có nửa đoạn, chỗ tay bị cụt chảy ra một lượng lớn chất lỏng màu đỏ đen, toả ra nồng nặc mùi hôi.

 

Bạch Tư Duệ kéo cánh tay kia, ném qua một bên. Lúc này mới phát hiện cách bọn họ không tới một mét nơi còn có thi thể một con tang thi nữa. Đầu tang thi đó máu thịt be bét, ngay cả khuôn mặt thế nào cũng nhìn không rõ, chỉ còn sót lại một đống huyết tương, máu thịt tủy não đen vàng trộn chung một chỗ.

 

Thì ra bọn họ gặp phải tang thi. Bạch Tư Duệ nhìn tang thi trên đất, lại nhìn cả người Tiêu Thời bẩn đến không thể tả, khá có cảm giác thành công, Tiểu Thời thế mà lại vì bảo vệ hắn mà cùng tang thi đánh nhau.

 

Bạch Tư Duệ vừa đau lòng vừa vui mừng, không nhịn được hôn lên khóe môi khẽ nhếch của Tiêu Thời. Bờ môi cứng ngắc đã có chút mềm mại, Bạch Tư Duệ sững sờ, rời đi môi Tiêu Thời, xoa xoa khuôn mặt bẩn hề hề của Tiêu Thời. Lúc này mới phát hiện khí sắc Tiêu Thời tốt hơn trước rất nhiều, gò má đỏ hồng, càng giống với người sống.

 

Bạch Tư Duệ mừng như điên, lúc hắn hôn mê, đã xảy ra chuyện gì sao?

 

Bạch Tư Duệ tay chân lanh lẹ cởi quần áo Tiêu Thời, tươi cười trên mặt liền cứng đờ, không nhịn được hít một hơi khí lạnh.

 

Chỉ thấy toàn thân Tiêu Thời đâu đâu cũng có vết cào, còn có vài vết thương do bị cắn, chỗ bên hông bị cắn là bị thương nghiêm trọng nhất, phía trên dây buộc eo thiếu đi cả một mảnh thịt lớn.

 

Chỉ là không biết vì sao, những vết thương này đã có dấu hiệu khép lại. Vết thương nhỏ cơ bản đã lành, lau đi vết máu đen cũng chỉ còn sót lại từng đường dấu vết hồng nhạt mà thôi. Miệng vết thương lớn trên eo cũng đã ra thịt mới. Ngay cả vết thương chuyển biến chậm nhất trên cổ, hiện tại cũng đã hoàn toàn khép lại .

 

Bạch Tư Duệ trong lòng tràn ngập đau đớn, ngay cả hô hấp đều có chút không thông, chỉ sợ khi mình hít thở sẽ thổi đau Tiêu Thời.

 

Bạch Tư Duệ ngửa đầu, bức chất lỏng nơi khóe mặt ngược vào trong, sau đó môi dán vào môi Tiêu Thời, nhẹ giọng nói: “Tiểu Thời, em đừng quá tốt với anh, anh giống như lại càng thêm yêu em rồi, phải làm sao bây giờ?”

 

“Ân ~ tương ~~” Bờ môi Tiêu Thời khẽ mở, nhẹ nhàng phun ra hai chữ.

 

Bạch Tư Duệ cười cười, móng tay nơi cổ tay nhẹ nhàng rạch một cái, trên da lập tức hiện ra một vệt máu đỏ tươi.

 

Bạch Tư Duệ vừa định đút đến bên miệng Tiêu Thời, thân thể bỗng nhiên dừng lại.

 

“Mình, mình không biến đổi thành tang thi?”

 

Bạch Tư Duệ không thể tin mà vỗ vỗ mặt, âm thanh da mặt bị đánh bang lên tiếng ‘bốp bốp’, thân thể một chút cảm giác cứng ngắc cũng đều không có.

 

Bạch Tư Duệ nhớ tới lúc hôn mê, hai loại sức mạnh to lớn xung đột lẫn nhau kia. Một loại là thi độc, một loại khác hẳn là dị năng của hắn đi, dị năng hắn có thể sử dụng, vì lẽ đó theo bản năng bài xích thi độc. Chính vì thế hắn mới không bị biến đổi thành tang thi?

 

Bạch Tư Duệ mơ hồ nhớ tới hai loại năng lượng bất phân cao thấp kia, lúc đó có một loại lại đột nhiên yếu đi, hắn mới có thể tỉnh lại.

 

Bạch Tư Duệ ngẩng đầu nhìn trời, mặt trời đã hoàn toàn mọc lên, mặt trăng kỳ quái lạc nơi chân trời, chỉ còn dư lại hồng quang nhàn nhạt.

 

Tận thế đến thì mặt trăng liền không bình thường, hắn từ bên trong thi độc thoát ra mặt trăng lại vừa vặn biến mất, lẽ nào tang thi cùng mặt trăng có quan hệ?

 

Bạch Tư Duệ chẳng muốn nghĩ quá nhiều, đút xong Tiêu Thời liền từ không gian lấy ra nửa thùng nước, chuẩn bị rửa ráy cho Tiêu Thời.

 

Nước này là lấy ở công viên lúc trước, hắn cùng Tiêu Thời dùng tiết kiệm cũng đã dùng gần một nửa. Bạch Tư Duệ đổ một bồn nước nhỏ, giúp Tiêu Thời lau thân thể. Lau qua một lần, nước đã biến thành màu nâu đen. Bạch Tư Duệ liên tiếp lau cho Tiêu Thời bốn lần, mới đem thân thể của cậu lau sạch sẽ.

 

Bạch Tư Duệ cho Tiêu Thời tắm xong, sau đó băng bó đơn giản cho vết thương nghiêm trọng trên người Tiêu Thời một chút, lại từ không gian chọn một bộ quần áo bông dày, ôn nhu mặc vào cho Tiêu Thời.

 

Bạch Tư Duệ đem Tiêu Thời đặt ở một nơi khá sạch sẽ, chính mình cũng tùy tiện tắm rửa một chút.

 

Lau xong thân thể, nước bên trong thùng cũng đã dùng hết. Bạch Tư Duệ thu dọn khăn mặt bồn tắm, thuận tiện kiểm tra nước suối trong không gian một chút. Hai chai nhỏ, mười bình 1,5 lít, dùng tiết kiệm một chút có thể đủ dùng đến lúc lên núi. Có điều đến vùng núi rồi ban đầu cũng không nhất định có thể tìm được nguồn nước.

 

Bạch Tư Duệ suy nghĩ một chút, quyết định vẫn là trước tiên ở lại trong phế tích thu thập chút vật tư đã. Thời gian càng lâu, đồ vật bên trong phế tích sẽ càng ít, chờ bọn họ lúc cần đến mới tìm thì sẽ rất khó khăn. Phải chờ đến lúc con người trong thời này có thể khôi phục một ít buôn bán, làm chút giao dịch đơn giản. Đương nhiên, tiền đề là nếu như khi đó còn có con người.

 

Bạch Tư Duệ tuy rằng có tài xế của mình, nhưng tính cách hắn quái gở nên vẫn thường tự mình lái xe hơn, cho nên đối với mấy con đường ở các thị trấn phụ cận đều tương đối quen thuộc. Mấy ngày nay đại khái phương hướng mà bọn họ đi, chắc cũng đã đi được một nửa lộ trình rồi. Cái thành phố này vừa hay ở gần vùng nông thôn, có nhiều khu chợ lương thực hoa quả các loại, bọn họ vừa vặn có thể đến đây vơ vét một phen.

 

Bạch Tư Duệ nhìn không gian một chút, mấy ngày trước không gian còn có chút chật hẹp nay đã lớn hơn rất nhiều, vật tư bị chen đến chặt chẽ cũng có chút khe hở. Bên trong không gian không có quy tắc gì, đại khái dài rộng cao đều là năm mét, không gian gần như là hình lập phương năm mét, tương đương với một cái kho hàng nhỏ, có thể để thêm không ít đồ vật.

 

Chỉ là không biết thi độc trong cơ thể hắn có còn hay không, buổi tối có thể hay không ảnh hưởng hắn. Xem ra đêm nay hắn phải tìm một chỗ an toàn mới được, Tiểu Thời chính là vì hắn bất cẩn mà bị thương.

 

Tiêu Thời nằm trên đất trở mình, chép miệng một cái, giống như còn dư vị dòng máu vừa rồi. Bạch Tư Duệ khóe miệng hơi cong lên, đem Tiêu Thời ôm vào trong ngực, ôn nhu sờ sờ mái tóc mềm mại của Tiêu Thời.

 

“Tối hôm qua mệt không, anh ôm em đi, chờ ra khỏi phế tích, ngày tháng của chúng ta sẽ tốt rồi.”

 

Bạch Tư Duệ nói, ôm ngang lên Tiêu Thời, lưu luyến mà nhìn mặt Tiêu Thời, sãi bước đi ở bên trong phế tích khắp nơi tàn tạ…

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s