Kế Hoạch Bồi Dưỡng Tang Thi Cấp Thấp – Chương 18

☆, Chương 18:

 

Mặt đất một mảnh hoang vu, khắp nơi quanh kiến trúc đều tán loạn từng đám hài cốt, mặt trăng lưỡi liềm đỏ như máu soi rọi lên mặt đất một tầng ánh sáng màu đỏ ngòm, quỷ dị mà lại khát máu. Nhân loại bình thường đứng dưới nguyệt quang này đều sẽ cảm thấy buồn bực không rõ lý do, lâu dần, nhân loại liền không còn hoạt động vào ban đêm nữa.

 

‘Ùng ục ~’ một tiếng, Tiêu Thời nuốt một ngụm nước miếng, trong đêm đen yên tĩnh đặc biệt vang dội.

 

Tiêu Thời liếm liếm khóe miệng, con mắt chuyển động lui tới trên người Duệ Duệ đang ngủ trên đất.

 

“Duệ duệ, đói bụng~ ”

 

Tiêu Thời nằm nhoài một bên đầu Bạch Tư Duệ, chọt chọt mặt hắn. Thấy Bạch Tư Duệ không phản ứng, Tiêu Thời cầm lấy cánh tay Bạch Tư Duệ, làm bộ dáng muốn cắn xuống.

 

“Gào gừ!” Tiêu Thời cắn vào cánh tay ấm áp, liếc Bạch Tư Duệ một cái. Duệ duệ vẫn là không phản ứng.

 

Hàm răng ở mềm mại trên cánh tay không nhẹ không nặng cắn cắn, Tiêu Thời thả lỏng miệng ra. Trên cánh tay Bạch Tư Duệ lưu lại một vòng dấu răng nhợt nhạt.

 

“Tiểu Thời đói bụng ~ muốn tương ~~~” Tiêu Thời nhìn Bạch Tư Duệ một chút, thấy hắn vẫn không phản ứng thì có chút lo lắng. Sau đó từ trên người Bạch Tư Duệ bò đến một bên khác, cầm lấy cánh tay phải của hắn.

 

Trên tay phải của Bạch Tư Duệ còn lưu lại hai lỗ máu nhỏ, vết thương rất sạch sẽ, không có một tia máu loãng hay máu đen nào, bởi vì Tiêu Thời vẫn luôn ở một bên trông coi, có một chút máu chảy ra liền bị cậu liếm khô.

 

“Gào gừ!” Tiêu Thời phát ra một tiếng rống to, miệng mở lớn cắn về phía vết thương trên tay Bạch Tư Duệ, nhưng chỉ dùng hàm răng nhẹ nhàng mài mài hai cái trên vết thương kia mà thôi.

 

Miệng vết thương cũ lập tức toác ra máu, Tiêu Thời hưng phấn hút, đầu lưỡi đảo qua đảo lại trên vết thương, cuốn lên một ít thịt, khiến máu chảy ra lại càng nhiều.

 

Vài giọt máu đỏ tươi từ khóe miệng Tiêu Thời nhỏ xuống, thấm vào trong mặt đất tràn đầy tro bụi, mùi máu theo không khí lan ra, theo gió nhẹ đi xa.

 

Tiêu Thời uống một hồi, thấy nhân loại vẫn không phản ứng, có chút tẻ nhạt. Tiêu Thời tàn nhẫn mà hút một hơi, liền buông tay Bạch Tư Duệ ra, bò đến ngồi trên người Bạch Tư Duệ.

 

“Duệ duệ ~~ muốn chân giò hun khói ~” Tiêu Thời ngồi trên hông Bạch Tư Duệ, bắt chước như lần trước mà chuyển động, một điểm cảm giác cũng đều không có.

 

Dưới mặt trăng màu máu, Tiêu Thời rất ủ rũ, tâm tình rất tồi tệ, giống như cũng bị nguyệt quang khát máu cảm hoá, trong lòng dâng lên một luồng bạo ngược không tên, trong lòng nãy ra suy nghĩ muốn phát tiết.

 

“Rống rống!”

 

“Rống rống!”

 

“Gào gừ ~!”

 

Cách đó không xa truyền đến một trận tiếng tang thi kêu gào ầm ĩ, hướng về phía Tiêu Thời Bạch Tư Duệ mà tới.

 

Cánh tay Bạch Tư Duệ mang theo vết máu, huyết tương nhàn nhạt phiêu tán trong không khí. Ban đêm lúc có trăng là thời điểm tang thi hoạt động mạnh nhất, cho dù là một giọt máu tanh cũng có thể hấp dẫn bọn nó tới.

 

“Rống ~” Tiêu Thời quay về phía bầy tang thi rống lại, đem Bạch Tư Duệ che ở phía sau. Duệ duệ là của cậu, ai cũng không thể cướp với cậu.

 

Âm thanh của đám tang thi phía trước hấp dẫn đám tang thi phía sau, bầy tang thi trong nháy mắt sôi trào, vì cướp được đồ ăn, chúng tang thi lấy tốc độ nhanh nhất hướng Bạch Tư Duệ cùng Tiêu Thời chạy tới.

 

Cũng không phải tất cả tang thi đều có thể may mắn có đầy đủ đồ ăn, nếu như liên tiếp mấy ngày không thể ăn được thịt, thân thể sẽ mục nát, chờ thịt trên người không còn chi phối thân thể được nữa, tang thi sẽ chân chính tử vong.

 

Mà trong bầy tang thi cũng có phân chia địa vị cao thấp, cường giả nắm giữ năng lực chiến đấu sẽ được ưu tiên ăn trước, thực lực kém cũng chỉ có thể nhịn, hoặc là nhân lúc tang thi khác không chú ý thì cướp giật đồ ăn, tang thi càng yếu, thì cũng giống như nhân loại vậy, bị thiên nhiên đào thải.

 

Bầy tang thi này  chừng ba mươi con, có không ít tang thi đã mục nát nghiêm trọng, theo động tác chạy nhanh của chúng, thịt trên người từng khối từng khối rơi xuống, bốc lên mùi thối rửa nồng nặc. Chỉ có một nửa tang thi là còn nguyên vẹn, chỉ là làn da bên ngoài lộ ra mảng lớn mảng nhỏ thi ban.

 

“Rống rống ~~~” bầy tang thi gầm rú , đều tăng nhanh tốc độ, sức mạnh chênh lệch không đồng đều khiến đội ngũ tang thi kéo dài ra, tang thi chạy chậm nhất rơi vào cuối cùng.

 

“A ~” Tiêu Thời nhếch hàm răng, răng nanh sắc nhọn liền lộ ra bên ngoài miệng, dưới ánh trăng thoáng hiện hàn quang màu đỏ.

 

“Gào gừ! Duệ duệ ~~” Duệ Duệ làm sao còn bất tỉnh? Cả đám này đều đến ăn ngươi a!

 

Tiêu Thời dùng sức đẩy Bạch Tư Duệ, Bạch Tư Duệ cũng không có chút phản ứng nào.

 

Con tang thi thứ nhất rất nhanh đã chạy đến trước mặt Tiêu Thời, trên mặt nó không có thi ban, da dẻ so ra còn có chút bóng loáng, vừa nhìn đã biết sinh hoạt rất tốt, chỉ là trên người vẫn mang theo mùi thối nồng nặc, Bạch Tư Duệ đang ngất ở một bên ngửi được mùi kia cũng không chịu nổi mà nhíu nhíu mi.

 

“Rống!” Con tang thi thứ nhất hai tay vung trảo hướng về Bạch Tư Duệ chộp tới, cái miệng tanh tưởi phát ra một tiếng gầm rú điếc tai.

 

“Rống!” Tiêu Thời không cam lòng yếu thế mà rống trở lại, đồng thời hướng về tang thi cắn tới. Xú tang thi, dám cướp Duệ Duệ của ta, xem ta có cắn chết ngươi không.

 

Tiêu Thời cắn về phía tang thi, nhưng không đề phòng bị lưng cột trên eo kéo lấy, bước chân bất ổn, cho đến nhào tới trên người con tang thi kia.

 

“Gào gừ!”

 

“A!”

 

Hai con tang thi lao vào đánh nhau, cắn xé nhau. Đám tang thi phía sau cũng đã vọt tới.

 

Con tang thi thứ hai vươn bàn tay về phía chân của Bạch Tư Duệ, Tiêu Thời quýnh lên, đột nhiên đẩy con tang thi kia ra, một phát chém vào trên cánh tay con tang thi thứ hai.

 

‘Ba’ một tiếng, âm thanh xương cốt gãy vỡ, cánh tay phải của con tang thi kia trực tiếp bị chặt đứt.

 

Con tang thi thứ hai phát ra tiếng gầm giận dữ, từ bỏ thịt người, tức giận hướng Tiêu Thời nhào tới.

 

“Rống a!”

 

“Rống!” Tiêu Thời không chút úy kị, cắn về phía con tang thi này. Một con khác tang thi nhân cơ hội đánh lén, cắn lên bên eo Tiêu Thời.

 

Tiêu Thời dùng sức vung một cái, thoát khỏi cái miệng trên eo, phần eo lại bị kéo ra một khối thịt nhỏ.

 

“Rống!” Tiêu Thời nổi giận gầm lên một tiếng, càng thêm dũng mãnh hướng tang thi nhào tới. Tang thi vốn không có cảm giác đau, rất nhanh đã lao vào đánh nhau, Tiêu Thời bị cắn xuống một miếng thịt, không bị đau bao nhiêu, càng nhiều chính là phẫn nộ mà thôi.

 

Chỉ là lúc này, Tiêu Thời phát hiện càng nhiều tang thi vọt tới, đều hướng về Duệ Duệ của cậu mà nhào tới.

 

Tiêu Thời gấp đến đỏ mắt, vội vã cản lại đám tang thi đang vây quanh Bạch Tư Duệ, phía sau lưng bị vài con tang thi cắn trúng, Tiêu Thời rên lên một tiếng, liền ôm lấy Bạch Tư Duệ chạy đi, từ bên trong vòng vây của đám tang thi xông ra ngoài.

 

Quần áo Tiêu Thời rách nát, vô cùng chật vật, từ quần áo bị rách lộ ra vết cắn trên eo, chảy ra không ít máu đỏ đen, nhiễm ướt quần áo sạch sẽ.

 

Phía sau có rất nhiều âm thanh nhỏ, Tiêu Thời quay đầu lại nhìn một chút, phần lớn tang thi đã bị cậu bỏ lại đằng sau, chỉ có con tang thi đầu tiên còn miễn cưỡng so được với cậu.

 

Tiêu Thời kéo kéo khóe miệng cứng ngắc đắc ý nở nụ cười, thật vô dụng, vậy mà còn muốn cướp Duệ Duệ với cậu. Nếu không phải Duệ Duệ đang ngủ, thì không cần cậu ra tay, một mình Duệ Duệ liền có thể đem bọn chúng toàn bộ giải quyết.

 

Tiêu Thời đắc ý vênh váo, lại bị một khối gạch trên đất làm vấp ngã.

 

“Hừm!” Tiêu Thời rầm rì một tiếng, ôm lấy Bạch Tư Duệ khi ngã bị văng ra xa, Bạch Tư Duệ đang ngủ mê man được che chở thật kĩ, thân thể bị quăng ngã trên đất, nhưng trong miệng hắn cũng không hề phát ra một chút xíu âm thanh.

 

“Rống!” Tang thi vẻ mặt tàn bạo, ánh mắt hung sát, từng bước một hướng Tiêu Thời đi tới.

 

Lúc này nó không chỉ là muốn ăn thịt, càng muốn giải quyết con tang thi so với nó không kém cạnh này, bảo vệ địa vị lão đại của mình trong đám tang thi.

 

Tiêu Thời vội vã từ Bạch Tư Duệ trên người bò dậy, nhìn ánh mắt khiêu khích của tang thi, cơn giận dâng lên, miệng gầm lên rất nhiều tiếng gào nổi giận.

 

Tang thi lão đại liền muốn phát động công kích, Tiêu Thời cũng hướng phía trước nhào tới, rồi lại bị đai lưng kéo lấy. Tiêu Thời lảo đảo một cái, liền để tang thi kia chiếm được cơ hội.

 

Tang thi đầu lĩnh một hơi cắn về phía cổ Tiêu Thời, Tiêu Thời cũng không sợ, né tránh miệng tang thi, cơ thể xoay một cái đem tang thi đặt ở dưới thân.

 

Cái tang thi lão đại kia khí lực cũng không nhỏ, dùng sức một chút liền né được, hai tay vung trảo ở trên người Tiêu Thời cào mấy cái.

 

Trên người Tiêu Thời bị cào ra vài đạo vết máu, đột nhiên nhớ tới sáng sớm nay cậu nhìn thấy nhân loại kia dùng gạch làm vũ khí. Tiêu Thời ánh mắt sáng lên, nghiêng đầu trên đất nhìn một chút.

 

Tận thế cái gì cũng thiếu, nhưng không thiếu nhất chính là tang thi cùng gạch đá.

 

Tiêu Thời vừa học đã hành, cầm lấy gạch khối liền đánh lên thân thể tang thi kia.

 

‘Oành!’ một tiếng, Tiêu Thời đập cục gạch vào gáy tang thi.

 

Tang thi nhất thời thoát lực, phản ứng trì độn đi một chút. Tiêu Thời nhân cơ hội này chạy đến cưỡi trên người tang thi, cục gạch trong tay mạnh mẽ nện trên mặt tang thi. Một lần lại một lần, cục gạch nặng nề đánh vào trên mặt tang thi.

 

Rất nhanh, mặt của tang thi kia liền bị đánh đến máu thịt be bét, không thấy rõ mắt mũi, máu đen chảy ra, một ít dính lên mặt Tiêu Thời.

 

“Rống ~ rống ~ ”

 

Tiêu Thời thi tính bị kích phát, giống như máy đóng cọc không ngừng mà đập đầu tang thi, hồi lâu mới phát hiện tang thi đã không còn động đậy nữa, đầu cũng bị cậu đánh đến chia năm xẻ bảy.

 

“Rống ~ ”

 

“Rống ~ ”

 

Bầy tang thi lại phát ra từng tiếng tiếng gào.

 

Bọn chúng đứng ở xa xa một bên phế tích, sợ hãi rụt rè đi tới đi lui, cũng không dám hướng phía trước một bước.

 

“Rống!” Tiêu Thời phát hiện bọn chúng, uy hiếp mà rống lại, hung ác nhếch miệng lộ ra răng nanh sắc nhọn.

 

“Gào gừ ~” Bầy tang thi sợ hãi lui về sau một bước.

 

Tiêu Thời lại rống lên một tiếng, bầy tang thi lập tức xoay người, bước chân cứng ngắc rời đi.

 

Tiêu Thời thở ra một hơi thi khí, leo từ trên người tang thi kia xuống.

 

Tang thi đầu bị đập cho không nhìn ra hình dạng, xương sọ vỡ thành mấy khối, một viên tinh thạch lam nhạt lộ ra, nằm bên trong đống máu đen đỏ và một ít tủy não đang phát tán ra mùi hôi, trông có vẻ đặc biệt đẹp đẽ.

 

Tiêu Thời tò mò nhặt tinh thạch lên, dùng tay lau đi bẩn thỉu trên viên đá.

 

Tinh thạch chỉ to bằng hạt đỗ tương, không còn màu đen đỏ dính bẩn nữa Tiêu Thời mới phát hiện tinh thạch này màu sắc rất nhạt, trong đó tựa hồ ẩn chứa năng lượng như có như không.

 

Xuất phát từ bản năng, Tiêu Thời nghiên cứu một phen liền không chút do dự mà nuốt lấy viên đá kia, còn ở trong miệng ‘Cọt kẹt cọt kẹt’ mà nhai nhai, sau đó toàn bộ nuốt vào bụng.

 

“Duệ duệ ~ mệt ~” Thể lực của Tiêu Thời tiêu hao không ít, có chút buồn ngủ, đang muốn nằm ngủ bên cạnh Bạch Tư Duệ, thì trong cơ thể đột nhiên cảm thấy nóng hừng hực, toàn thân Tiêu Thời đều nóng lên.

 

“Ân ~~” Tiêu Thời khó chịu rên rỉ ra tiếng, trên mặt quỷ dị có một tia huyết sắc.

 

Tiêu Thời lăn qua lộn lại trên đất, nhưng sợi dây trên eo đem cậu cùng Bạch Tư Duệ cột chung một chỗ, Tiêu Thời lăn lăn liền lăn tới bên người Bạch Tư Duệ.

 

Tiêu Thời liếc nhìn Bạch Tư Duệ còn đang ngủ, vô lực nằm nhoài trên ngực hắn.

 

“Duệ duệ ~~” thật khó chịu, nóng quá. Tiêu Thời ánh mắt mê ly mà nhìn Bạch Tư Duệ, liếm liếm cái cằm mọc ra không ít râu lởm chởm của Bạch Tư Duệ.

 

Bạch Tư Duệ mí mắt khẽ nhúc nhích, tựa hồ cảm nhận được Tiêu Thời gặp nguy hiểm, giẫy giụa muốn tỉnh lại.

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s