Tang Thi Yếu Nhất Trong Lịch Sử – Chương 02

Trans & edit: Mưa

Beta: Boss Mèo

 

☆, Chương 2: Ký túc xá ma quái

 

Vương Phong vừa cầm lên con dao vẫn còn chưa lau xong, lại không nghĩ rằng cây nến vừa được thắp lên lại tắt nữa. Thân thể cường tráng liền run lên… một tay cầm dao… một tay run rẩy cầm lấy bật lửa, nhưng lại không tìm thấy cây nến bị tắt ở chỗ kia. Tay run một cái… làm rơi luôn bật lửa trên mặt đất.

 

Đào Nhạc đang gặm cắn cây nến gặm đến rất nghiêm túc, liền nghe thấy tiếng Vương Phong hét lớn: “Có ma a!”

 

Đoàn Vũ vốn là được sắp xếp canh gác vào lúc nửa đêm liền tỉnh dậy, xoa xoa hai mắt hỏi: “A? Chuyện gì? Thay ca hả?”

 

Mà Giả Kiếm cũng mơ mơ màng màng nửa ngồi nửa nằm, hỏi: “Đang là nửa đêm, kêu quỷ à!”

 

Lưu Đông trực tiếp nhảy dựng lên, cầm lấy cây súng bên cạnh, chăm chú nhìn khắp bốn phía: “Tang thi! Tang thi ở đâu?”

 

Cả ba người phát hiện bốn phía đều tối đen như mực, nhưng mà không hề có tiếng bước chân nào chỉ có tiếng hít thở của bốn người họ.

 

Lưu Đông vội vàng hỏi: “Phong tử, có chuyện gì vậy? Sao lại tối đen thế này? Đèn pin hết pin rồi sao? Đâu có đến mức kinh ngạc dữ vậy chứ.” ( 大惊小怪: hình dung vì những chuyện không đáng xem là kỳ quái mà hét to lên, gào lên).

 

“Không phải! Cây nến mà tôi vừa mới thắp lên không biết vì sao mà tắt đến hai lần.” Đoàn Vũ vội vàng nói: “Không phải chỉ là bị tắt hai lần thôi sao? Có nhầm không vậy? Hét quỷ gọi thần, cả tang thi cũng bị cậu gọi đến luôn đấy!”

 

“Không phải… không phải! Lần thứ hai lúc tôi định thắp lại nến, chẳng biết thế nào mà không thấy cây nến đâu nữa!” Vương Phong gấp gáp giải thích.

 

“Không thấy nữa? Không chừng bị cậu đá văng đi rồi ấy, đá cây nến văng đi đâu không thấy nữa phải không?”

 

“Không thể nào!”

 

“Trước hết khoan nói những chuyện khác, làm cho bốn phía sáng lên một chút đã.”

 

“Được rồi.” Vương Phong lại lấy ra một cây nến nữa, ngồi xổm người xuống, nhặt cái bật lửa bị rơi trên mặt đất lên, sau đó thắp nến…

 

Hoàn cảnh đột nhiên trở nên sáng hơn, làm cho bốn người có chút không thích ứng kịp, phải chớp mắt mấy cái mới dịu lại được.

 

“Sao lại không dùng đèn pin cầm tay ấy?” Lưu Đông cau mày hỏi.

 

“Hết pin rồi… lại nói, các cậu không cảm thấy căn phòng này rất âm u sao…” Vương Phong run run cầm cây nến trong tay.

 

Đào Nhạc gặm hết cây nến trong tay, còn chưa thỏa mãn mà liếm liếm những mảnh vụn còn sót lại trên tay. Sau đó lại nhìn sang cây nến trong tay Vương Phong.

 

Thật là muốn cướp sang đây quá, làm sao đây? Nhưng mà làm như vậy chẳng phải sẽ bị phát hiện hay sao?

 

“Lão đại… tôi cảm thấy chúng ta gặp phải quỷ rồi!” Âm thanh của Vương Phong khẽ run, vừa nói vừa dựa sát vào Lưu Đông.

 

“Gặp quỷ cái rắm! Đã là thời đại nào rồi, mà vẫn còn mê tín như vậy!” Lưu Đông khiển trách trừng mắt nhìn Vương Phong một cái: “Hơn nữa, một đại lão gia như cậu, tang thi còn dám giết, sao lại sợ quỷ cơ chứ.”

 

“Nhưng mà… cây nến mất tích một cách kỳ quặc… còn có từng trận từng trận gió âm hàn thế này cậu làm sao giải thích đây? Hơn nữa, tang thi cũng xuất hiện rồi, có thêm một con quỷ cũng không có gì là kỳ lạ đi?”

 

“Chúng tôi đều không cảm thấy gì hết, chỉ có cậu cảm thấy có… cậu chột dạ sao?”

 

“Lão đại, chúng ta mau đi thôi… nếu không… thì đổi sang một căn phòng khác cũng được a!” Vương Phong lôi kéo tay áo của Lưu Đông đề nghị.

 

“Đúng là thiếu nợ cậu mà!” Sau đó nhìn Giả Kiếm và Đoàn Vũ bên cạnh, thử dùng ánh mắt để dò hỏi.

 

Hai người nhún nhún vai tỏ vẻ cả hai người họ đều không vấn đề gì cả.

 

“Đổi đi, nếu không chắc tên gia hỏa cậu tuyệt đối sẽ không để cho người khác ngủ một giấc ngon lành.” Lưu Đông bất đắc dĩ nói, “Đều mạt thế rồi còn sợ mấy thứ này. Chạm mặt gặp phải tang thi thì có thể sẽ chết sao lại không thấy cậu sợ hãi như vầy chứ? Chết còn không sợ, như thế nào lại sợ mấy thứ hư hư giả giả này chứ?”

 

Động tác của Vương Phong nhanh nhẹn thu thập đồ đạc, không quay đầu lại trả lời một cách đương nhiên: “Cái loại như tang thi này, ít nhất còn có thể biết bản thân sẽ chết như thế nào! Nhưng mà cái kiểu hư hư giả giả như quỷ này, đến lúc mà bản thân làm sao lại chết cũng không biết được không phải là thiệt thòi lớn sao!”

 

“Được rồi, biết là cậu sợ ma rồi!” Lưu Đông cười cười cắt ngang lời Vương Phong nói. Đoàn Vũ và Giả Kiếm đều che miệng cười trộm.

 

Mấy người thu dọn đồ đạc chuyển sang một căn phòng khác, còn Đào Nhạc đang nấp ở trong góc thì xoa xoa cái bụng đã no, chép chép miệng, khinh thường nói: “Hách còn sợ quỷ! Ta lại không phải cô hồn dã quỷ gì, sợ cái cọng lông a! Lại nói một con quỷ như ta đây còn phải sợ các ngươi đó… sao lại không nhận ra được là ngươi nhát gan như thế nhỉ?”

Sau đó sờ cằm ngẫm nghĩ, xem ra mấy người này cũng có chút năng lực, còn có cây nến… không bằng cứ đi theo vậy!

 

Nói ra thì quả thật mất mặt, Đào Nhạc cậu tuy rằng là quỷ… nhưng mà lại sợ tang thi! Cũng không thể nói cậu quá nhát gan, quả thật là sự chấn động lúc đó quá mạnh mẽ.

 

Bốn mươi ba ngày trước, đối với Đào Nhạc mà nói chẳng qua chỉ là một ngày cuối tuần bình thường nào đó của học kỳ cuối cùng năm thứ tư. Cậu giống như bình thường, ngủ thẳng giấc đến chiều. Mở đôi mắt còn đang mơ hồ, hắt hơi một cái, lười biếng xuống giường, vuốt vuốt đầu tóc rối bời của bản thân, trước tiên khởi động máy tính, sau đó lại ngâm nga bài Trái táo nhỏ đang rất nổi dạo gần đây, xoay người ra ban công rửa mặt.

 

Đào Nhạc vốn dĩ định ra ngoài kiếm đồ ăn nhưng cảm thụ được nhiệt độ nóng bỏng bên ngoài liền chần chờ. Do dự xem cuối cùng nên ra ngoài mua một phần đồ ăn về ăn hay là vùi mình trong phòng ngủ ăn mì ăn liền đây. Nếu như ăn mì ăn liền vậy thì có thể không cần ra ngoài, cũng không cần phải thay đồ, lại không cần lên xuống tới sáu tầng lầu, tự nhiên rất tốt. Nhưng mà đối với Đào Nhạc đã ăn mì ăn liền suốt nhiều ngày mà nói, những món ăn mỹ vị cũng rất có sức hấp dẫn.

 

Lựa chọn hồi lâu, cuối cùng vẫn là bị độ cao của sáu tầng lầu và ánh nắng mặt trời nóng bỏng ngoài cửa sổ khuất phục…

 

Không muốn ra ngoài làm sao đây? Cuối cùng Đào Nhạc gọi điện thoại cho Dương Vũ đang ở bên ngoài: “Vũ ca, giúp tớ mua một phần đồ ăn mang về nha! Cơm gà nha, cám ơn nha ha ha!”

 

“Đồ lười biếng! Lại ở trong phòng ngủ không muốn ra ngoài chứ gì! Ca đây biết tỏng rồi!”

 

“Vũ ca”

 

“Được rồi! Cậu đợi chút đi!” Dương Vũ nói xong liền cúp điện thoại.

 

Đào Nhạc ngồi trước bàn, thuần thục lên mạng, mở giao diện trò chơi ra: “Buổi trưa có người mang cơm giúp thật là tốt, mỗi ngày ăn mì ăn liền, mình cũng sắp thành mì ăn liền luôn rồi!”

 

Thuận tay cầm ly nước trên bàn lên, đổ chút nước còn lại vào cây xương rồng trong chậu cảnh kế bên.

 

Sân trường cuối tuần luôn ồn ào huyên náo, trong hành lang thỉnh thoảng truyền lại tiếng nói chuyện của vài người, tất cả đều là hẹn hò ra ngoài đi chơi. Đào Nhạc xem đồng hồ cân nhắc chắc Dương Vũ cũng sắp về tới rồi… vừa nghĩ đến đó nước bọt trong miệng cũng tiết ra, cảm thấy bao tử của bản thân cũng đang réo “ùng ục” rồi.

 

Đột nhiên, ánh nắng mặt trời rực rỡ trở nên u ám, khắp bốn phía bên ngoài cửa sổ nổi lên những luồng gió yêu ma, Đào Nhạc bị tiếng gió thổi “vù… vù” bên ngoài cửa sổ dọa đến nỗi lật đật mở hết toàn bộ đèn trong phòng.

 

“Sắp có mưa lớn sao?” Đào Nhạc đóng chặt cửa sổ, sau đó co người ngồi ngay chỗ của mình, điều chỉnh tiếng nhạc của máy vi tính đến mức cao nhất, có nên đi xem cửa đã đóng chặt chưa hay không đây. Đang suy nghĩ xem có cần phải gọi điện thoại cho Dương Vũ hỏi thăm một chút không, nhưng mà suy nghĩ một chút cảm thấy Dương Vũ có lẽ mua đồ xong thì sẽ nhanh chóng quay về thôi, cuối cùng vẫn là quyết định tiếp tục đợi.

 

Hơn một tiếng đồng hồ sau Dương Vũ vẫn chưa quay về, Đào Nhạc phát hiện người vẫn chưa về thì hơi lo lắng một chút, sau đó đang định gọi điện thoại thì nhìn thấy Dương Vũ sắc mặt trắng bệch đẩy cửa bước vào. Sau đó dốc sức đóng cửa lại, nhưng mà từ trong khe cửa có ba ngón tay dính máu với vào.

 

Đào Nhạc ôm đầu hét lên một tiếng, ngốc lăng mà nhìn Dương Vũ vẻ mặt hung dữ trầm trọng mà cài chốt cửa lại, những va đập liên tiếp không ngừng làm cho ba ngón tay kia dần dần buông lỏng mép cửa, Dương Vũ vội vàng đóng cửa lại sau đó khóa trái.

 

Cuộn mình ngồi ở cửa, tay trái run rẩy cầm lấy cánh tay phải, mặt lộ vẻ tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào những vết thương thật nhỏ trên cánh tay của mình, từ miệng vết thương chảy ra máu đen.

 

Đào Nhạc chạy đến bên cạnh cậu ta hỏi thăm: “Xảy ra chuyện gì sao?”

 

Lại không ngờ rằng Dương Vũ hoàn toàn không phản ứng với Đào Nhạc chợt đứng dậy, chạy vọt đến ban công, mở vòi nước xịt thẳng vào miệng vết thương đang chảy máu đen của mình, từng vệt máu đen nhánh theo hệ thống nước máy chảy vào đường ống thoát nước… nhưng dù cho Dương Vũ dùng lực đè ép miệng vết thương thế nào đi nữa thì cũng không có máu đỏ tươi chảy ra.

 

“Dương Vũ?” Đào Nhạc ở phía sau Dương Vũ, thanh âm đứt quãng nhỏ giọng hỏi: “Đây… đây là làm sao vậy? Cậu bị thương rồi sao? Làm sao mà màu máu này… hay là chúng ta đến phòng y tế của trường xem sao?”

 

Không nhận được bất kỳ câu trả lời nào mà đúng ngay lúc này ban công phòng bên cạnh có một người lao ra, cả người ghé vào trên ban công hét lớn vào trong phòng: “Đừng qua đây! Đừng qua đây! Quái vật! Quái vật… a!”

 

“Cậu ấy… cậu ấy làm sao vậy?” Đào Nhạc bị tiếng kêu sợ hãi của người đó dọa sợ hết hồn chạy đến phía sau Dương Vũ, che đi toàn bộ cơ thể của bản thân, rụt cổ nhẹ giọng hỏi.

 

Mà điều cậu không nhìn thấy chính là, một người sắc mặt tái xanh, trên đầu, trên mặt, trên thân người đều đang tung tóe máu dang chầm chậm bước đi, từng bước từng bước đến gần người kia…

 

Nửa ngày trời không nhận được câu trả lời, Đào Nhạc lén lút ló ra một cái đầu nhìn về phía đối diện, chỉ nhìn thấy người kia trước hết đạp một đạp lại bị quái vật phía sau nắm được cổ chân, trong miệng quái vật kia phát ra một tiếng gào thét nhỏ, sau đó cúi đầu cắn xuống một ngụm.

 

“A!” một tiếng kêu thảm thiết vang lên, ngay sau đó truyền đến những tiếng gào thét, tiếng nhai nuốt, âm thanh đầu khớp xương bị bẻ gãy không ngừng liên tiếp vang lên.

 

Đào Nhạc lùi về sau một chút, lưng dựa vào tường, toàn thân xụi lơ trượt té trên đất.

 

“Tang thi…” hai tay Dương Vũ ôm đầu nhỏ giọng khóc ròng nói: “Tớ vừa bị tang thi bắt được, tớ… cũng sẽ biến thành tang thi… biến thành quái vật không phải người không phải quỷ như vây.”

 

Đào Nhạc nghe được Dương Vũ khóc kể lại, ngẩng đầu nhìn một chút, vẻ mặt của Dương Vũ bắt đầu tái xanh con ngươi phiếm hồng, móng tay dài ra và hàm răng nhọn hẳn.

 

Đào Nhạc của lúc này không biết lấy sức lực từ đâu mà đẩy Dương Vũ ra, sau đó chạy thẳng đến cửa phòng, thoát ra khỏi căn phòng khủng bố này. Mà đúng ngay vào lúc tay Đào Nhạc vừa chạm vào chốt cửa, từ phía sau cánh cửa truyền đến một loạt tiếng cầu cứu: “Cứu… cứu mạng! Tang thi… tang thi a!!!!!!!”

 

Tay của Đào Nhạc chuẩn bị nắm chốt cửa liền dừng lại, ngay sau đó liền lăn một vòng về hướng nhà vệ sinh ngồi chồm hổm ở phía sau bồn cầu.

 

Đào Nhạc co rúc người ở phía sau bồn cầu, tận lực thu bản thân đến mức nhỏ nhất. Vừa cầu nguyện tang thi Dương Vũ không phát hiện mình, vừa tự thôi miên bản thân: “Cậu ấy không nhìn thấy mình… không nhìn thấy mình… không nhìn thấy mình!”

 

Thời gian cứ từng phút từng giây trôi qua, căn phòng sau lưng truyền đến tiếng bước chân kèm theo đó là tiếng va chạm nhau của khớp xương bị trật, mà lúc này tim Đào Nhạc đang đập như trống… chỉ cảm thấy âm thanh này cách mình càng lúc càng gần… càng lúc càng gần…

 

Khẽ ngẩng đầu, mặc dù đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc, nhưng hàm răng sắc nhọn, từng đợt mùi tanh tưởi truyền tới từ trong miệng, đôi mắt trắng dã mang theo con ngươi màu đỏ đậm và vẻ mặt cứng ngắc, sắc mặt xanh đen, thể hiện rõ ràng rằng người trước mắt này… không, nên xưng hô là sinh vật quái vật này đã không có bất kỳ thần trí gì nữa, hoàn toàn có thể dùng một câu ‘hành thi tẩu nhục’ (cái xác không hồn) hoặc là dùng từ tang thi này để hình dung thì càng thích hợp hơn nữa.

 

“A!” đôi mắt Đào Nhạc vừa khẽ chuyển liền trực tiếp ngã xuống đất ngất đi.

 

Lần nữa tỉnh lại, Đào Nhạc đã biến thành dáng vẻ này…

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s